Tối hôm đó, tôi gọi điện cho nhỏ bạn thân với giọng thì thào như chuẩn bị phạm pháp.
“Ê… bà biết làm bánh quy bơ không?”
“Hở, mày định đầu độc ai à?”
Tôi lườm nó qua màn hình cuộc gọi, rồi cười cười: “Cho tao công thức dễ nhất, ít đồ nhất, miễn sao ăn không bị sạn răng là được.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây, rồi bắt đầu liến thoắng liệt kê nào là bột mì số 8, bơ nhạt, đường bột, vani... Tôi ghi chú lia lịa vào mặt sau một tờ đề cũ, vừa ghi vừa tưởng tượng mùi bánh nóng hổi từ lò nướng lan khắp bếp.
Đến khi tắt máy rồi, tôi vẫn còn nằm ngửa ra giường, nhìn trần nhà. Có chút bâng khuâng không hiểu vì sao mình lại sốt sắng như vậy. Là vì lời hứa không tên trên ghế đá? Hay chỉ đơn giản vì muốn làm gì đó nhỏ xíu, vui vui cho một mùa hè đỡ trôi qua trong im lặng?
Hôm sau, tôi xắn tay áo, đứng trước bàn bếp. Bột bay lấm tấm trên má, trên áo. Bơ mềm ra nhanh hơn tôi tưởng, còn đường thì rắc hơi nhiều - tay run run không hiểu do hồi hộp hay do trời nóng. Tôi ngồi lọ mọ trong bếp, tay cầm điện thoại dí sát tai, bên kia đầu dây là con bạn thân đang gào rú chỉ dẫn:
"Ê ê, bột phải rây kỹ lên, không là nướng lên nó chai nha!"
Tôi thở hắt, quệt tay dính bột lên vạt áo:
“Rồi, rồi… Nhưng sao nó cứ loãng thế này?”
“Trời ơi mày đừng đổ hết sữa tươi vô chứ! Có thấy tao bảo từng chút không?”
Trong khi tôi đang vật lộn với trứng, bột mì, lò nướng và những chỉ dẫn từ xa, mẹ đứng ở cửa bếp, tay khoanh lại, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa tò mò:
"Con tính mở tiệm bánh à?"
Tôi ngẩng lên, cười trừ:
“Không… con thử làm bánh kiểu này coi sao. Lỡ có dở thì mẹ với mấy đứa nhớ ăn dùm nha.”
Cô em gái tôi thập thò bước vào, tròn mắt nhìn khay bánh:
“Chị cho em ăn thử được không?”
“Phải chờ nướng xong đã, cưng à.”
Tôi xoa đầu con nhóc rồi tiếp tục cặm cụi.
Khi mẻ bánh đầu tiên ra lò, thông đẹp như trong hình Pinterest mùi thơm ngọt dịu khiến tôi gần như quên mất cả sự loay hoay ban đầu. Tôi chia một ít vào hộp nhỏ, còn lại để cho gia đình, và bỏ trong túi giấy, gấp mép cẩn thận.
Chiều, tôi mang bánh đến công viên. Lúc đạp xe đi qua ngõ nhỏ, con chó già lại nằm lim dim dưới bóng cây. Nó vẫy nhẹ cái đuôi như chào. Tôi dừng lại một chút, vuốt đầu nó rồi đạp xe tiếp, trong lòng hơi phấp phỏng - không biết hôm nay có gặp lại cậu ấy không. Ghế đá cũ vẫn ở đó, bên bồn hoa dại nở vương vãi. Chỉ khác là lần này, tôi đến trước.
Tôi lấy hộp bánh ra, ngồi đợi. Gió thổi nhè nhẹ làm vài tờ giấy trong balo lật lên, để lộ góc cuốn sách hôm nọ - cuốn tôi vẫn chưa đọc hết, cũng không chắc cậu ấy có định đòi lại không.
Một lúc sau, bóng áo polo quen quen xuất hiện từ lối rẽ. Cậu ấy đi chậm, tay vẫn xách chiếc túi nhỏ đựng sách. Vẫn là chiếc xe đạp thể thao dựng gần gốc phượng.
Tôi giả vờ chăm chú đọc sách, nhưng khóe miệng không giấu nổi nụ cười mỏng.
-“Chào” cậu ấy mở lời trước, cúi người xuống mà nói.
-“À, chào… tui mới có hứng làm thêm ít bánh. Cậu ăn thử không?”
“Bánh gì vậy?”
“Không rõ nữa... có thể hơi cháy nhẹ một bên.”
Cậu ấy cười, nhận lấy. Rồi cùng ngồi xuống ghế, như thể ghế đá vốn sinh ra để có hai người.
Khi ánh nắng nghiêng dần về phía sau lưng, tôi chợt nhớ ra hộp bánh còn lại.
“Tôi còn mang thêm cho mấy đứa bạn nữa. Thanh, Nam, mấy đứa cùng lớp. Chắc chúng nó cũng không chê đâu nhỉ.” Tôi chia bánh tự nhiên, không để ý gì. Nhưng Nhật Minh im lặng một lúc, tay cầm túi bánh. Ánh mắt cậu ấy thoáng một điều gì đó... như hụt. Rồi biến mất ngay sau một nụ cười mỉm.
Cậu ấy nhìn tôi nghiêng đầu: “Cậu hay làm mấy chuyện bất ngờ thế này lắm à?”
“Không đâu. Mùa hè này tự nhiên hơi khác khác một chút.”
“Sao lại khác?”
“Vì lần đầu tiên có người đạp xe đi ngang nhà tớ suốt hai tuần liền chỉ để làm quen với... chó.”
Lần này thì cậu ấy bật cười thành tiếng.
Tôi không biết điều gì sẽ đến sau hôm nay. Nhưng ít nhất, tôi biết mình đã nướng bánh. Biết cảm giác đứng đợi ở ghế đá công viên. Biết mùi thơm của bơ, mùi của chiều mùa hè, và tiếng cười thật lòng của một ai đó. Và tôi biết - tôi sẽ không ngại nếu mùa hè này kéo dài thêm chút nữa.
Ánh nắng vàng rọi nghiêng qua tán cây, tràn lên vạt đường nhỏ dẫn về cuối xóm. Sau khi tạm biệt Minh để đi đưa bánh cho mấy đứa kia, tôi rút điện thoại gọi cho nhỏ Thanh - con bạn kiêm "máy nói" suốt cả tuần nay.
- “Ê mày, ở nhà không? Tao qua cho cái này mới học làm. Ăn cũng ổn lắm!”
- “Có có, tao đang ở nhà. Đến nhanh đi, đói lắm rồi!”
Cười hí hửng, tôi tắt máy rồi bắt đầu đi phát bánh cho mấy đứa bạn gần nhà. Nhưng vẫn không quên để phần cho ông thần bao lần vớt tôi môn Toán kia. Nhà nó khá xa, tôi phải loay hoay hỏi đường mãi thì người ta mới chỉ cho - một căn như biệt thự nằm chềnh ềnh ngay ngã tư giao lộ đầy náo nhiệt.
- “Ủa, gì đây? Độc quyền thương hiệu bánh cháy hả?” - Nó nháy mắt, giọng trêu.
- “Nhưng mà cũng... được á. Có dư không, tao thử thêm mấy cái nữa kiểm tra chất lượng coi.”
Tôi nhíu mày, vừa đưa thêm cái khác vừa cười.
- “Cái này là cho em tao, nhưng thôi, nhường mày đó.”
- “Tốt bụng dữ vậy?“ - Nam đón lấy bánh, nhìn tôi chằm chằm như đang đọc suy nghĩ.
Tôi quay đi, cười trừ. Kệ nó nghĩ gì thì nghĩ.
Khi về đến nhà thì trời đã chạng vạng tối. Cả nhà ăn cơm xong sớm. Bố vào phòng nằm nghỉ ngơi, mẹ nằm xem phim, em tôi ngủ gật bên chồng vở. Tôi ngồi ở phòng khách, lấy sách Văn ra ôn lại mấy bài văn mẫu còn dang dở. Đúng lúc ấy, con Đốm nhà tôi cứ kéo kéo tôi ra ngoài sân như có ai đến gọi gì đó.
Tôi thắc mắc. Ai lại ghé giờ này?
Ra mở cổng, tôi sững lại khi thấy… Nhật Minh. Vẫn áo polo và balo, trông có vẻ ngại ngần.
“Tớ… xin lỗi vì đến giờ này. Lúc chiều cậu đi mà không lấy sách. Vừa dọn cặp mới thấy.”
Tôi nhìn quyển sách cậu đưa - là sách Toán chuyên nâng cao tôi đang mượn. Nhận lấy, tôi khẽ nói:
“Cảm ơn nha. Mất công cậu lại quay lại đến đây. Lần sau nhắn tin cũng được, không phải mất công vậy đâu.”
Cậu gãi đầu, cười:
“Tớ định nhắn. Nhưng nghĩ lại… lỡ cậu cần gấp thì sao. Với lại…”
“…Với lại gì?” Tôi ngạc nhiên hỏi
“ Chị Trân ơi, ai ngoài đó vậy ạ!” bé em tôi vừa hỏi vừa chạy ra.
Như nhận ra điều gì đó, tôi liền đi ra khỏi nhà khép cộng lại rồi nắm tay Minh đẩy người ra rồi nói nhỏ: “Thôi có gì lát cậu nhắn sau cũng được, cũng muộn rồi cậu về không kẻo bị mẹ mắng á, đi nhanh đi, cảm ơn cậu nhiều nhá!”
Sau đó vẩy tay rồi quay vào nhà đóng cửa thật nhanh, ôm lấy bé con trong lòng rồi nói:” Không có ai đâu bạn, chị đưa sách cho chị thôi, sách đây nè” vừa nói tôi vừa vẫy vẫy cuốn sách trước mắt con bé.
Như trút được gánh nặng trong l*иg ngực, tôi thở hắt ra, coi như vừa thoát được một kiếp nạn. Vào nhà, thấy mẹ vẫn nằm trong phòng xem phim, tôi nhẹ nhõm hẳn.
Đêm hôm ấy, tôi nằm nghiêng, gối ôm lăn lăn dưới cánh tay. Con mèo hàng xóm nhảy lên mái tôn, kêu “meo” một tiếng dài rồi im bặt. Tôi mở điện thoại, vào khung trò chuyện với Nhật Minh, rồi lại thoát ra. Vào nhóm lớp, kéo lên đoạn Nam gửi hình mấy chiếc bánh cháy lúc chiều rồi bình luận: “Bánh cháy, phần ai?.”
Rồi im lặng để cho cả lớp dậy sóng đoán mò đủ loại chuyện, tôi cũng không có ý định đọc tiếp ( gửi lên đây làm gì trời, thằng này lâu lâu làm mấy chuyện khó hiểu hết sức.) Rồi cũng mặc kệ.
Tôi tắt điện thoại. Ngoài sân, đèn chong lên một đốm vàng lặng. Có ai đó vẫn nhớ một cái bánh hơi cháy. Có ai đó mang sách đến tận nhà chỉ vì sợ người khác thiếu. Có ai đó cười nhẹ, rồi lặng lẽ bước đi.
Tuổi mười bảy - hóa ra cũng biết ngọt, biết cay, và biết thương - qua từng lát bánh vụng về.