Chương 16: Con Đốm

Kỳ thi kết thúc đã được gần một tuần, vậy mà trong đầu tôi vẫn còn quẩn quanh những con số xếp hạng.

Hạng ba.

Tôi từ vị trí nhì rớt xuống ba, đứng sau Nhật Minh - người chưa từng gây ồn ào nhưng bất ngờ nổi bật với hai điểm mười Toán và Anh khiến ai cũng phải ngoái nhìn. Còn Nam - người từng quen thuộc với ngôi đầu bảng - giờ lùi xuống hạng hai, vẫn ngông nghênh như mọi khi, nhưng có gì đó lặng hơn.

Tôi chẳng than phiền. Tất cả đều do mình tôi - không ai kéo tôi xuống, không ai đẩy tôi lên. Thành tích vẫn là kết quả của chính mình. Nhưng tôi bắt đầu chú ý Nhật Minh nhiều hơn. Không phải vì vị trí cậu ta giành được - mà vì cái cách cậu ta lặng lẽ bước vào những câu chuyện xung quanh tôi như thể đã luôn ở đó.

*********

Buổi chiều đầu hè, nắng sạm lại và vàng nhạt chiếu trên từng vạt cỏ. Tôi nằm gác tay trên chiếc võng bố cột tạm ngoài hiên, tiếng quạt máy lọc cọc bên trong chẳng đủ làm dịu không khí. Mắt lim dim, tôi nghe loáng thoáng tiếng xe đạp.

Không phải tiếng của chiếc xe cà tàng thằng cu em hay phóng, cũng không phải tiếng lọc cọc quen thuộc của mấy cô chú bán rau đi ngang. Tiếng lốp xe mảnh, êm, đều đặn, rồi tiếng chó sủa đột ngột vυ"t lên. Tôi bật dậy.

Nhưng kỳ lạ là… mấy hôm nay, con Vàng với con Mực - hai “anh em dân phòng bốn chân” canh đầu ngõ lại bình thản đến lạ vì đứa nào cũng như vệ sĩ giữ địa bàn - nếu không quen thì chẳng ai dám ngang nhiên đi qua ngõ nhà tôi cả. Ấy vậy mà chiều nào tầm năm giờ cũng có tiếng sủa vang rất háo hức rồi nhanh chóng lặng đi. Như thể ai đó đã “quen mặt”.

Tôi bước ra cổng, chẳng thấy ai. Chỉ còn con Đốm nằm thè lưỡi ngáp. Từ hôm đó, tôi bắt đầu để ý hơn. Chiều nào cũng vậy, cứ tầm xế chiều, là tôi nghe tiếng xe lướt qua. Có hôm tưởng là mình tưởng tượng, nhưng bọn chó vẫn sủa. Rồi im.

Ngày thứ năm, tôi bắt gặp bóng dáng quen thuộc từ xa - dáng người cao cao, lưng thẳng, mang balo đen và mũ lưỡi trai đội ngược. Xe đạp thể thao đen nhám, lướt qua con đường đất nhỏ sát nhà tôi. Tôi nheo mắt.

Là Nhật Minh.

Chẳng hiểu sao, tim tôi đập lệch một nhịp. Từ hôm đó, tôi cố tình ngồi học ngoài hiên nhiều hơn vào mỗi buổi chiều. Tay vẫn lật sách, nhưng mắt cứ đảo ra ngoài đường. Có hôm giả vờ làm rơi cây bút để kịp nhìn rõ hơn. Có hôm lấy lý do tưới cây. Tất nhiên, tôi không ngốc đến mức vẫy tay chào, nhưng đủ để bắt gặp ánh mắt cậu ta lia qua, rồi khẽ gật đầu. Chỉ vậy thôi.

**********

Một chiều nọ, tôi đang hì hụi kéo vòi nước thì Đốm bất ngờ sủa nhặng lên rồi vụt chạy ra ngoài. Tôi chạy theo, vừa lúc Nhật Minh dừng xe trước cổng.

Cậu ta hơi cúi xuống xoa đầu con Đốm - nó vẫy đuôi ríu rít như gặp người quen cũ.

"Chó nhà cậu dữ phết." Cậu ta nói, ngẩng lên nhìn tôi, lần đầu tiên cười rõ ràng.

Tôi hơi khựng lại, rồi gật gù: "Nó không cắn người quen đâu."

"Vậy là giờ nó quen mình rồi à?" Câu hỏi lửng, chẳng rõ có phải đang trêu tôi không.

Tôi gãi đầu, cười trừ: "Chắc cậu hay đi qua nên nó quen mùi rồi."

"Cũng có thể." Cậu nói, dựng xe đứng, rồi móc trong balo ra một cuốn sách: "Hôm nọ thấy cậu hỏi Nam về dạng đề tích phân nâng cao. Tớ có bản tổng hợp thầy tớ từng cho, mang cho cậu luôn."

Tôi ngớ người, đón lấy cuốn sách. Từng trang được kẹp gọn gàng, có cả note nhỏ bên cạnh, chữ nắn nót.

"Ủa… sao biết nhà mình?"

"Đi ngang nhiều thì biết."

"Cậu rảnh ghê á."

Nhật Minh nhún vai: "Cũng không hẳn. Chỉ là… tiện đường đạp xe thể thao, cũng hay ra ngồi ngoài công viên đằng kia chơi thôi."

Nói rồi, cậu ta quay xe, không nói thêm gì, chỉ khẽ vẫy tay.

Tôi đứng sững một lúc, nhìn cuốn tài liệu trên tay rồi mỉm cười.

Con ngõ trước nhà tôi dẫn ra một công viên nhỏ, nơi có vài cây bằng lăng già, ghế đá xếp lệch bên vườn hoa cúc dại, và một chiếc cầu nhỏ sơn trắng bắc qua hồ cá vàng. Mỗi ngày hè, tôi thường đạp xe ra đó sau giờ học thêm - chỉ để ngồi yên một chút, mở sách Văn hoặc vẽ vài bức nguệch ngoạc trong cuốn sổ tay.

Một chiều nắng hạ vừa mới dịu bớt, tôi cầm theo hộp bánh quy bơ vị canh - mẻ bánh đầu tiên tôi tự làm theo công thức Hoa gửi, muốn đem thành quả đi trả bài cho nó. Nhưng đâu ngờ, ả ta vừa lên xe đi vào Nam thăm ông anh với gia đình nên tôi đành giữ bánh lại, định bụng sẽ mang qua cho con em họ gần nhà nếm thử.

Nắng chiều đổ vàng lên mái ngói, rọi lấp lánh qua từng tán cây bằng lăng. Tôi ghé vào công viên nhỏ cuối ngõ - chỗ quen thuộc mà ngày nào cũng ngồi học bài hoặc ghi chú vớ vẩn trong cuốn sổ tay. Hôm nay cũng vậy, tôi định ngồi một chút rồi về.

Nhưng vừa dựng xe, tôi đã thấy Nhật Minh ngồi ở ghế đá gần hồ cá. Tay cậu cầm quyển sách dày cộp, chân bắt chéo, lưng thẳng, mặc bộ đồ thể thao khớp màu với chiếc xe đạp để cách đó không xa. Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên là... bên cạnh cậu là một chú chó nhỏ - không phải Đốm nhà tôi, nhưng trông cũng thuộc loại "già làng" hiền hậu. Minh đang vừa đọc sách vừa gãi gãi sau tai nó, khiến nó lim dim khoái chí.

Tôi khựng lại. Không định làm phiền. Nhưng không hiểu vì sao - như bị thôi thúc - tôi bước chậm về phía cậu. Chẳng lên tiếng. Chỉ là tiếng bước chân tôi trên nền sỏi nhỏ đã đủ để cậu ngẩng lên.

Minh nhìn tôi, ngạc nhiên nhẹ, rồi nở một nụ cười thật nhẹ:

- "Trùng hợp ."

Tôi ngập ngừng:

- "Ờm... đang đi tặng bánh."

- "Cho tớ à?" - giọng cậu pha chút trêu chọc, nhưng không hề làm tôi thấy khó chịu.

Tôi đỏ mặt, vội vàng lắc đầu:

- "Không phải. Cho bạn tớ, nhưng nó đi du lịch rồi."

Minh gật nhẹ. Không nói gì. Ánh mắt lướt qua hộp bánh tôi đang cầm, rồi lại trở về trang sách. Bất giác, tôi thấy mình… hơi vô duyên.

- "Nếu cậu muốn thì..." - tôi nói khẽ - "ăn thử cũng được."

Cậu ấy hơi nghiêng đầu, ánh mắt nghiêm túc lạ thường:

– "Bánh cậu làm cho người khác thì tớ không tiện nhận đâu."

Tôi tròn mắt, suýt cãi lại. Nhưng rồi dừng lại giữa câu. Một phần vì ngại, một phần... hình như cũng đúng.

Tôi đưa hộp bánh ra.

- "Cũng không đến nỗi đặc biệt, nhưng là mẻ đầu tiên tớ tự làm. Coi như cho cậu thử nghiệm."

Minh đón lấy, mở ra, lấy một cái bỏ vào miệng, nhai chậm rãi. Một lúc sau mới gật đầu:

- "Ổn. Giòn vừa. Vị chanh không gắt."

- "Ừm... tui chưa có lò nướng riêng nên phải nướng ké bằng nồi chiên không dầu, hơi hời hợt chút."

– "Này là ngon rồii."

Tôi bật cười. Lần đầu tiên nói chuyện với Minh ở một không gian ngoài lớp học, không liên quan đến sách vở hay điểm số, tôi mới thấy cậu không “xa” như tôi tưởng. Cậu cười vừa đủ, nói vừa đủ. Nhưng trong cái "vừa đủ" ấy lại khiến tôi cảm thấy... an toàn.

Một lúc sau, tôi ngồi xuống bên ghế. Không sát quá, nhưng đủ gần để nghe tiếng giấy lật. Cậu vẫn đọc, còn tôi lấy sổ ra, vẽ linh tinh vài thứ - như thường lệ.

Chú chó bên cạnh khẽ dụi đầu vào chân tôi. Tôi mỉm cười.

- "Nó tên gì vậy?"

- "Tớ không biết." - Minh đáp, không ngẩng lên - "Mỗi lần đến đây đều thấy nó. Lần đầu sủa dữ lắm, sau rồi quen."

- "Giống bọn chó nhà tui hở."

- "À, đúng rồi, mấy hôm nay tớ ko thấy con Đốm nhà cậu đâu."

Tôi cười tự nhiên mà thoải mái: “Nó hình như mấy hôm nay có người trong lòng rồi.”

Gió chiều bắt đầu mát hơn, bằng lăng rơi xuống lác đác, màu tím nhạt nằm nghiêng trên bìa sổ của tôi.

Khi mặt trời vừa khuất sau mái nhà bên kia hồ, tôi đứng dậy trước.

- Tui về trước nhé. Bánh còn vài cái, cậu ăn hết đi."

- "Ừ. Cảm ơn."

Tôi quay xe, vừa đạp được vài vòng bánh thì nghe Minh gọi với theo:

- “Này.”

Tôi dừng lại, quay đầu:

- “Hả?”

Minh đứng dậy, bước đến gần hơn, tay vẫn cầm hộp bánh, ngón cái xoay xoay nhẹ trên nắp hộp như đang nghĩ gì đó.

- “Bánh này... mai cậu làm tiếp không?”

Tôi nhướn mày:

- “Mai? Cũng chưa chắc, còn tuỳ ông trời ban cho hứng.”

Minh bật cười, lần này là một nụ cười rõ ràng, không nửa miệng như mọi khi:

- “Nếu mai mà trời có hứng, tớ xin một cái nữa nha.”

- “Bánh chứ không phải sách toán, muốn là có hở.”

- “Thế mai tớ mang sách toán, cậu đổi bánh lấy sách.” - cậu đáp tỉnh bơ.

Tôi cười khẽ, đạp xe chậm hơn, giọng pha trò:

- “Được, nhưng phải là dạng nâng cao siêu khó, có màu, có hình minh hoạ.”

- “Chốt.” - Cậu nói, rồi nhấc tay vẫy nhẹ, như một lời hứa không chính thức.

Tôi không ngoái đầu lại nữa. Nhưng cảm giác có ai đó đang nhìn theo, dưới một chiều gió có mùi cỏ mới cắt và bánh quy còn vương trong túi. Không biết mai trời có nắng không.

Chỉ biết... chắc chắn tôi sẽ lại ghé công viên.