Trưa đó, ánh nắng rọi xuyên qua vòm lá mỏng như một lớp lụa vàng nhạt, đổ loang loáng trên sân trường. Tiếng trống vừa dứt cũng là lúc tụi nó bắt đầu nháo nhào, đứa lướt điện thoại lén, đứa hỏi han nhau như thể mỗi người đang ôm một quả bom hẹn giờ sắp phát nổ. Sau khi thầy dặn dò xong lời nhắn cuối cùng cho năm học này thì danh sách điểm thi sát hạch cũng vừa được đưa về lớp dán lên bảng chung.
Tôi siết tay áo, tim đập dồn. Không phải vì sợ. Tôi đã nói rồi - tôi không sợ. Chỉ là... lỡ như một điều gì đó vượt khỏi suy đoán, một cái gì đó không "nằm trong tầm tay" lại thình lình xảy đến - thì tôi biết phải phản ứng ra sao?
Nam đi cạnh tôi, tay nhét túi, tai đeo một bên tai nghe như thường lệ. Vừa đi vừa nhai kẹo singum. Cái dáng đi ấy đúng kiểu "tao không sợ trời, không sợ đất” (Thằng cha này lúc nào cũng thế, vừa có một chút cảm tình là lại quay về dáng vẻ giang hồ này.)
- “Xem chưa?” – Tôi gằn giọng.
Nam nhướng mày, lấy điện thoại ra, lướt cái một. Mặt nó giãn ra, rồi cười cười.
- “Tao rớt hạng rồi, vô tình tranh mất hạng 2 của mày.”
- “Cái... gì cơ?” - Tôi khựng lại, suýt thì vấp cả bước chân.”
- “Mày thử đoán xem ai hạng nhất?”
Tôi nheo mắt, miệng chực bật ra tên một đứa học sinh xuất sắc lớp A1. Nhưng chưa kịp nói, thì từ phía cuối hành lang, một giọng ai đó vọng lên:
- “Nhật Minh lên top 1! Trời ơi full 10 Toán với Anh kìa! Ghê thật!”
Tôi như bị tạt nguyên gáo nước lạnh.
Minh...?
Nam huýt sáo, rồi nghiêng đầu nhìn tôi:
- “Mày muốn đi ăn gì không?” Tôi không đáp, chỉ nhìn thẳng phía trước. Không hiểu sao ngực có chút nhói. Không phải vì Minh - mà là vì cái cảm giác "rớt hạng" khiến tôi như thể bị kéo ra khỏi vùng an toàn quen thuộc. Tôi không phải người ám ảnh thứ hạng, nhưng rõ ràng... đứng thứ 3 sau một khoảng thời gian dài ổn định ở vị trí thứ 2, vẫn khiến tôi hơi hoảng.
Chưa kịp lướt xem điểm, thì điện thoại tôi rung lên một tràng thông báo. Nhóm lớp sắp nổ tung. Linh Chi gửi hẳn ảnh bảng xếp hạng, khoanh đỏ tên Nhật Minh như kiểu minh họa cho bài viết "Người đến từ vì sao".
Linh Chi comment ngay dưới ảnh:
"Không uổng công người ta cày suốt hè. Nên ai đó nên bớt dựa dẫm vào người khác một chút :)"
Tôi nhíu mày. Cái cách dùng từ “ai đó” với dấu ":)" sau cùng không thể rõ ràng hơn.
Nam bật cười khẩy, ngó màn hình tôi:
- “Con nhỏ này tưởng ai?.”
Tôi vẫn im lặng. Lòng dâng lên một loại cảm xúc khó gọi tên. Bất ngờ có, ngượng ngùng có, và cả tức nữa. Có phải tôi thực sự đã quá dựa vào Nam? Hay tôi chưa từng nhìn Minh là một đối thủ nghiêm túc? Thật lạ là người đứng đầu hôm nay không phải Nam. Và càng lạ hơn, tôi không buồn vì điều đó - mà buồn vì cảm giác đang bị tụt lại phía sau một ai đó mà tôi từng nghĩ sẽ chẳng bao giờ “chen chân” vào được cái thế giới giữa tôi và Nam.
Nam lấy điện thoại ra gọi ai đó, chắc là tụ tập đi ăn mừng. Tôi từ chối đi chung. Bất giác, tôi quay người rẽ sang khu A - nơi những lớp chuyên chúng tôi thường tan muộn.
Đi ngang cầu thang, tôi thấy Nhật Minh đang đứng tựa vào lan can. Ánh sáng chiều hắt vào mặt cậu ta - bình thản và xa cách. Tôi lách qua vài nhóm học sinh, tay cầm tờ phiếu điểm mà lòng nặng như đá. Tụt hạng. Không bất ngờ, nhưng vẫn... buồn. Tôi tấp vào một góc gần cầu thang, nơi gió từ sân trường lùa vào qua ô cửa sổ. Giữa cái ồn ã, tôi chỉ muốn lặng một chút.
Bất ngờ, một vài giọng nói nhẹ bẫng đang trò chuyện vang lên sau lưng. Tôi quay đầu. Là Linh Chi. Tóc buộc lơi, áo đồng phục trắng tinh, tờ phiếu điểm trên tay vẫn chưa mở ra. Đang đi ở giữa hai bạn nữ vừa cầm mấy cốc nước, vừa nói chuyện rôm rả.
Tôi cười xã giao, định bước đi thì bất chợt một bóng dáng khác tiến lại gần. Nhật Minh. Cậu ấy không nhìn tôi ngay. Ánh mắt lướt qua Linh Chi và hội bạn, dừng lại một nhịp rất ngắn, rồi quay sang tôi:
“Xuống hạng à?”
Tôi khẽ “ừ”.
Cậu rút trong túi ra viên kẹo bạc hà, đặt lên thành cửa sổ bên cạnh tôi.
“Cho đỡ cay.”
Tôi hơi bất ngờ, mắt có chút sáng lên sự tò mò nhìn cậu ấy khẽ nói “cảm ơn!”. Linh Chi thì im lặng. Một khoảng lặng nhỏ, rồi một bạn lên tiếng: “Nhật Minh mà cũng nói mấy kiểu đùa đùa như này hả bây, lần đầu thấy à nha.”
Ngay lúc đó, Linh chi liền lên tiếng, tay đồng thời cầm lên một cốc nước: “Minh! Tớ tìm cậu nãy giờ!”
Linh Chi lại gần tay cầm ly trà sữa, tóc xoã nhẹ như vừa rũ khỏi gió, môi đỏ rực, mắt sáng rỡ. Cô ấy nghiêng đầu, chìa ly nước ra:
“Tớ mua dư nè. Cậu thích vị này đúng không?”
Minh quay sang nhìn cô ấy, rồi khẽ lắc đầu:
“Cảm ơn, nhưng tớ không khát.”
Linh Chi hơi sững lại, rồi nhìn tôi. Ánh mắt cô ấy quét nhẹ qua, không nói gì, chỉ cười mỉm. Tôi mỉm cười đáp lại, gật đầu nhẹ, rồi bước đi. Không ai gọi. Không ai cản. Mà cũng không cần phải cản. Tôi tự biết giới hạn của mình đang nằm ở đâu, căn bản đừng để chính mình cuốn vào mấy chuyện như lần trước.
Tôi rẽ lối ra sân sau, nơi có mấy bậc thềm xi măng cũ kỹ dưới tán bằng lăng tím ngắt. Chiều nay không có Nam cùng học, cũng không có tiếng mọi người râm ran hỏi han bài nhau, không có ai hết. Chỉ còn tôi - với tiếng ve khàn khàn cuối mùa và cảm giác lặng đi trong l*иg ngực. Tôi ngồi xuống. Lưng tựa vào tường, mắt nhìn vào khoảng trời đang mờ dần.
Không phải vì tôi rớt hạng. Tôi đã học, đã thức đêm, đã làm lại từng dạng đề sai, không có gì trong bảng điểm kia là do “may mắn” hay “dựa vào ai cả”. Nhưng tôi thấy... có cái gì đó đang dịch chuyển. Trong tôi. Và quanh tôi. Có người đã vượt lên. Một cách không ồn ào, không cần ai cổ vũ. Cũng giống như tôi. Nhưng khác một điều - cậu ấy biết rõ mình đang đi đâu, còn tôi thì có lẽ... vẫn đang mải tìm phương hướng, giữa những thứ vốn quen thuộc. Nhẹ tênh. Mà cũng nặng trĩu.
Điện thoại rung lên. Tin nhắn từ Nam:
“Không sao. Xếp hạng này không kìm được sự lì lợm của mày đâu, vui lên sang năm tao nhường lại hạng hai cho.”
Tôi bật cười. Đọc lại. Rồi lại cười. Vừa bực, vừa thương. Nhưng vẫn thấy ấm áp, có lẽ cậu ta cũng giống tôi, không có ý định bỏ qua. Tôi tắt màn hình, nhét điện thoại vào túi. Có tiếng bước chân vọng từ hành lang. Ai đó gọi tên Nhật Minh. Có lẽ là Linh Chi.
Tôi không quay lại. Không cần thiết. Không quan trọng ai đang ở gần ai, ai được chú ý, ai là người dẫn đầu. Quan trọng là tôi - dù có lùi lại nửa bước, cũng là để đứng vững hơn, bước tiếp chắc hơn. Bằng chính mình. Cứ thế tôi lấy viên kẹo bạc hà ra bỏ vào miệng, tận hưởng buổi học cuối cùng của lớp 11.