Chương 14: Không rõ ràng

Sau khi thi xong, thời gian giống như bị rút ruột. Những ngày trước từng kéo dài như dây thun, giờ lại ngắn ngủn như tiếng ve cất lên rồi tắt. Không còn những buổi trưa leo lên thư viện gặm bánh tráng, cũng chẳng ai còn đăng lên nhóm lớp hỏi "có ai học hình không, có ai có sẵn mẫu mở kết bài không, gửi tao xem ké với". Mọi người về nhà, trôi tuột vào cõi riêng của mình, mỗi đứa như con tàu vừa cập bến sau chuyến hải trình dài, mệt, nhưng không ngủ được.

Tôi thức dậy lúc 10 giờ sáng. Một điều hiếm có, vì trước đó một tuần, giờ này tôi đã vắt chân lên cổ để học tiếp tuyến, và bố cũng chẳng để tôi ngủ đến lúc này vào những ngày học. Nhưng giờ chẳng còn tiếp tuyến, chẳng còn từ vựng tiếng anh, cũng chẳng còn bài đọc hiểu dài cả cây số như môn văn nữa nữa.

Tôi lật cuốn sổ nhỏ bên cạnh bàn. Trang đầu có ghi to dòng chữ: “LỊCH ÔN THI - KHÔNG ĐƯỢC TRỐN”.

Tôi lật đến trang cuối: trắng.

Tôi ngồi lặng một lúc, rồi cầm bút, ghi thêm một dòng:

"Chờ điểm."

Chờ điểm - hai từ ngắn gọn, nhưng nó như một cái móc câu găm vào tim tụi học sinh sắp cuối cấp. Tạm thời chưa còn phải học nữa, nhưng cảm giác chờ điểm mới là phần thi thứ hai - phần thi không có đề mà vẫn hồi hộp đến nghẹt thở.

Chiều hôm đó, lớp nhắn tin:

- "Nghe nói trường sẽ trả điểm thi vào tuần sau á."

Không biết câu 5 bài Toán hôm đó có sai không. Không biết phần nghị luận có lạc đề không. Không biết có quên thêm "s" trong câu tiếng Anh nào đó hay không.

Tôi thở dài. Điểm chưa công bố mà đầu đã ngập nghi vấn. Học trò chúng tôi thật lạ: khi học thì mong thi xong, mà khi thi xong lại mong được quay về học tiếp - để sửa những chỗ mình không chắc chắn.

*********************

Hai ngày sau, nhóm lớp bắt đầu nóng dần.

Một bạn nào đó đăng tin:

"Trường đã gửi danh sách chấm xong về phòng giáo vụ. Dự kiến công bố điểm thứ Hai tuần sau. Hình như có vài bạn điểm cao lắm nha!"

Cả nhóm như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Tin nhắn nhảy liên tục:

- “Thật không trời?”

- “Nghe nói môn Toán năm nay chấm gắt lắm. Gỡ được Văn với Anh không biết đủ không.”

- “Tao chỉ mong đừng rớt. Đậu là tao đi cảm ơn từ ông bà tổ tiên tới con muỗi trong phòng.”

- “Có ai đi coi bói chưa? Bà bói ở đầu hẻm nói tao đậu mà chưa biết có nên tin không.”

- “Ai có thần số học thì coi giúp tao với…”

Tôi cười như mếu.

Ở cái tuổi này, khi mà kết quả học tập có thể quyết định cả một mùa hè, thậm chí cả tương lai, thì việc đi coi bói, cầu may, xem ngày giờ tra điểm… cũng là một kiểu logic cảm xúc – chả ai lý giải được, nhưng ai cũng từng trải qua.

Ngày Chủ nhật, tôi dọn bàn học.

Mớ giấy nháp cũ chất thành chồng. Có những tờ tôi viết nguệch ngoạc: "Sẽ không học nữa. Chết trong hình học."

Có tờ lại ghi: "Ngày 12: học Văn tới 1h30 sáng. Hết nước mắt."

Tôi gom hết lại, buộc dây, để vào một hộp nhỏ, rồi dán nhãn:

“Kỳ sát hạch - đã chiến xong.”

Mẹ nhìn tôi làm, chỉ cười, không hỏi gì. Chỉ đi lên đưa nước, nhắc nhở dọn dẹp sạch sẽ rồi soạn xuống tắm rửa nấu ăn.

Tối hôm đó, tôi nhận được tin nhắn từ Nam.

Chỉ một câu:

“Thứ Hai. 7h sáng. Trường trả điểm.”

Tim tôi giật nhẹ một cái. 7h sáng. Vậy là chỉ còn một đêm nữa. Mà cái thằng này, bình thường nói thì nhiều mà nhắn tin cụt hết cả đường vậy trời.

Tôi đặt điện thoại xuống, ra ban công ngồi.

Ngoài kia, gió thổi nhẹ. Không còn tiếng ve đinh tai. Cũng không còn tiếng mẹ giục ăn nhanh vào học.

Mọi thứ như đã đi qua.

Chỉ còn lại một điều chưa biết: mình đã đi qua nó như thế nào.

Tôi không ngủ được. Không phải vì sợ điểm thấp. mà vì nghe con Thanh nó gọi điện than cả ngày vì tiếc câu đυ.c lỗ môn Tiếng Anh:

-”Mày ơi, lỡ tao có chuyển lớp mày cũng đừng bỏ tao nha, hơ hơ hơ…”

“Đi chơi đi, mai mới có điểm, lo gì giờ!” - thằng Nam đứng dưới sân trường hét lên, tay vẫy vẫy chiếc nón lưỡi trai xanh lè như cờ hiệu gọi quân. Chiều hôm đó, lớp tôi tổ chức một buổi đi chơi nhỏ - kiểu tự phát. Chỉ cần ai đó nói "Đi không?", là cả đám ùa lên xe như ong vỡ tổ. Tụi tôi chọn một quán nước ngoài đồng, nơi có cánh đồng lúa đang thì trổ bông, gió l*иg lộng, trời xám nhẹ và không khí dễ thở lạ thường.

Tôi đang định quay lưng về thì con Thanh kéo tay lại, cười ranh mãnh:

“Đi cho đỡ buồn mày.”

Tôi đơ người vài giây, ngước lên nhìn trời. Hôm nay nắng đẹp lạ thường, ánh nắng vương chút hơi mát nhẹ những ngày mưa - không gắt, không đυ.c, lại có chút gió vờn nhẹ qua tóc. Tôi vốn không hay đi chơi giữa mùa thi, mà nhất là sau khi thi xong, tôi lại càng có xu hướng thu mình.

Nhưng hôm nay…

Hôm nay là một ngoại lệ.

Cả chục đứa, một tiếng rưỡi chạy lòng vòng qua khu ngoại ô gần sông.

Đích đến không rõ ràng, chỉ là: “Tới chỗ nào rộng rãi ngồi chơi, chụp hình, ăn vặt rồi về.”

Tôi ngồi sau lưng Thanh, ôm hờ, gió thổi thốc vào mặt, tóc bay tán loạn nhưng không còn bận tâm vuốt lại.

Chúng tôi rẽ vào một đoạn đường nhỏ dẫn ra bãi cỏ ven hồ - nơi từng là chốn tụ tập mỗi khi có ai trong lớp thất tình, cãi nhau hay đơn giản là… mệt mỏi với đống bài tập.

“Đến nơi rồi bà con ơi!” - thằng Phát hét lên rồi nhảy khỏi xe như thể vừa chinh phục được đỉnh Everest.

Chúng tôi trải bạt, bày đồ ăn vặt: bánh tráng trộn, dưa hấu, trà đào tự mang từ nhà.

Con Thanh bật bluetooth mở nhạc chill, bài nào cũng nghe như gợi lại cả mùa học vừa qua.

Tôi ngồi cùng nhóm con gái: Thanh,An, Nhi,... còn mấy đứa con trai thì ngồi phía ngoài, đứa chơi guitar, đứa ngồi ghép hình. Nhật Minh đang loay hoay hỗ trợ mấy bạn khác nhóm bếp nướng, áo thun xắn tay, tóc rối nhẹ vì gió, trông rất... chụp một tấm là đăng được 5K tim trên Instagram.

Linh Chi ngồi kế bên cậu ấy, luôn tay đưa nước, nhắc cậu cẩn thận, không quên cười thật duyên mỗi lần cậu quay qua. Cảnh tượng ấy trông… quen. Vì suốt năm nay, mọi ánh nhìn, cử chỉ của Chi đều hướng về Minh. Nhưng chỉ riêng Minh là không để ý - hoặc cậu giỏi giả vờ không để ý.

Tôi không quan tâm nữa, ngồi quay vào trong nói chuyện với mấy đứa con gái đang lụi hụi cắt đống đồ ăn bàn chuyện linh tinh trên đời.

Nếu nói trắng ra, thì sâu trong lòng, tôi biết mình vẫn đang lo.

Điểm thi. Xếp lớp. Số phận của từng đứa trong danh sách.

Tôi sợ cảm giác mở file PDF, kéo xuống thật nhanh rồi tim thắt lại khi không thấy tên mình trong danh sách top.

Tôi ghét cảm giác bị người khác lướt qua như thể tôi chỉ là “một học sinh giỏi vừa đủ”.

Có thể tôi hơi ám ảnh. Nhưng một đứa quen đứng đầu, thì chỉ cần rớt một hạng cũng như rớt cả mùa hè.

Chỉ những ai từng quen với kỳ vọng của bản thân mới hiểu.

**********************

Trời bắt đầu chuyển màu cam. Cả đám kéo nhau đi bộ quanh hồ. Tôi và Nam đi sau cùng.

Nam đá nhẹ vào hòn sỏi ven đường, giọng lơ đãng:

“Mai có điểm, mày có ý định gì không?”

Tôi khó hiểu đáp: “ Ý định gì được, điểm đến thì đón thôi, bây giờ không dám lo, cũng không muốn lo lắm, với lại tao không sợ đâu trời mày nghĩ tao lo sợ vậy à, thân mình còn không quan tâm đi.”

Nam không trả lời. Cậu chỉ chìa tay ra. Tôi không hiểu: “Làm gì vậy?”

“Tay. Đưa đây.”

Tôi ngơ ngác dơ tay ra. Nam nắm lấy siết nhẹ, rồi buông.

“Trấn an. Để mai khỏi run. Tao cược mày không rớt hạng được đâu, vì khi nào anh đây còn đứng hạng đầu thì sẵn sàng chừa ghế bên cạnh cho mày”.

Tôi hơi nhíu : “...” “ Hôm nay có khùng điên gì không vậy…, đi nhanh không cho ở lại bây giờ.”

Tôi rảo bước lên trước, để mặc Nam cười khe khẽ phía sau. Tôi không biết, lúc ấy, có một khoảnh khắc cậu dừng lại hẳn. Gió lay nhè nhẹ. Chiếc bóng tôi trải dài trên con đường lát đá, hòa cùng màu nắng cuối ngày như tan vào nhau. Tôi khom người, nhặt lên một cánh hoa phượng rơi, vuốt nhẹ qua tay áo, rồi cất vào túi áo.

Nhưng ở phía đối diện bên hồ, có một người đứng dựa nhẹ vào lan can, tay đút túi quần, gương mặt hơi ngược sáng - là Nhật Minh. Cậu ấy nhìn sang bên này.

Không rõ đã đứng đó từ khi nào, không rõ đã thấy những gì. Tôi ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt ấy - không lạnh lùng như mọi khi trong lớp, mà có gì đó… như đang dò xét, hoặc như đang nhìn thấy một điều mới mẻ lần đầu xuất hiện. Tôi ngẩn người mất một giây. Nhật Minh không tránh ánh mắt tôi, cũng không cười. Cậu ấy chỉ khẽ gật đầu một cái - như thể vừa ghi nhớ một điều gì đó, rồi quay người đi.

Tôi đứng nguyên tại chỗ. Cánh phượng vẫn nằm yên trong tay. Trong khoảnh khắc ấy, tôi không rõ, hơi khó chịu trong lòng ( sao mấy cảm giác này nó cứ có tình tiết lạ lạ thế nào ấy, sự không rõ ràng làm lòng tôi luôn có chút gợn sóng nhỏ.)

****

Chúng tôi quay về lúc 6 giờ chiều. Trời sắp mưa. Tôi về đến nhà, rửa mặt, thay đồ, rồi mở điện thoại lên. Tin nhắn lớp ập tới:

“Mai 7h có điểm nha tụi bay!”

“Cầu nguyện một lần cuối trước khi định mệnh gọi tên…”

“Mai mặc đồ đen đi coi có đứa nào ‘tăng xông’ không.”

Tôi thở ra, gục xuống bàn học, lôi cuốn sổ ghi chú ra. Viết vội vài dòng nguệch ngoạc bằng bút chì:

“21h15. Đã thi xong. Đã đi chơi.

Mai… sẽ biết mình đứng ở đâu.”

Tôi gấp sổ lại. Không dám mở. Đèn phòng mờ dần. Tiếng mưa đầu mùa rơi xuống mái tôn như ai đó đang gõ cửa. Gõ cửa...

Một cánh cửa mang tên “12”.