Chương 13: Nói gì hơn

Tháng 5 về cùng tiếng ve sớm. Cái nắng đầu hè chưa kịp chín hẳn nhưng đủ làm chúng tôi rũ cả người mỗi khi tan học. Trường phát lịch kiểm tra chất lượng, giấy dán lên bảng thông báo như bảng tử thần. Một hàng môn Toán - Văn - Anh kéo dài như xích lô ba gác chở theo áp lực. Ai cũng ghé qua một lần rồi đi, mặt mũi không ai cười. Mấy tấm giấy A4 trắng - nhìn qua thì bình thường, nhìn kĩ thì là... án tử. Tổng kết năm học vừa được diễn ra nhưng dường như nó không còn là một đoạn ký ức vui vẻ vì ai cũng căng thẳng rã người, vì ai cũng đang căng như dây đàn chờ đến ngày chấm điểm số phận.

“Thôi xong. Đợt này mà chuyển lớp thì xác định hè không có đi chơi, chỉ có đi đời.” - con Hà kêu lên.

“Mày lo gì? Đằng nào cũng ở nhà ăn mắng cả ngày mà mà. Như tao nè. Đáng lẽ ra giờ này cả lớp mình phải đi liên hoan cuối năm, hát hò vang trời chứ ai hơi đâu phải ngồi check lại 3 con tướng trong lo sợ này ” - thằng Quân lè lưỡi.

“Chớ không phải ở nhà bấm máy tính làm đề Toán như ông Nam hả?” - tôi chen vô, liếc sang cậu bạn ngồi bên.

Hoàng Nam cười khẽ, không nói gì. Cậu ấy đang chăm chú đọc đề, tay gạch gạch lên nháp, mắt không rời bài

“Văn, Toán, Anh… đúng bốn môn em chọn. Vũ trụ đang test lòng kiên định của tao.” - Thanh lẩm bẩm.

Hà chen vào đáp, mặt méo xệch: “Tao test xong rồi, thiệt hại toàn phần.”

Quân bên cạnh than như bị ai bóp nghẹt lấy cổ: “Mai có Anh, mà chiều nay tao vẫn chưa làm xong đề cô phát tuần trước…”

Thanh ngáp dài: “Tao chỉ mới đọc đề. Ghi tiêu đề vô vở rồi ngủ quên. Trân! mày đưa tờ đề Anh hôm qua mượn đọc qua phát, biết đâu trúng được câu nào.”

Cả nhóm tôi kéo nhau lên thư viện buổi trưa, chiếm nguyên một dãy bàn. Bốn đứa học Văn - Toán - Anh trộn lẫn. Vở mở ra, bánh tráng mở ra, nước ép mở ra. Vừa học vừa nhai.

“Ê Trân, dạng Toán mà có điều kiện phụ hôm bữa thấy mày làm đúng không?” - Hà ngồi đối diện hỏi.

“Ừ, tao đọc trong cuốn này nè, thấy cũng ổn, ít ra là có chú thích nên không sốc lắm.” - tôi đáp, giơ cuốn vở bìa xanh đã đánh dấu tùm lum.

Buổi chiều, lớp vẫn đông. Ai cũng bận rộn với đề Toán, đặc biệt là phần hình học không gian - dạng dễ lấy điểm mà... cũng dễ cúng điểm cho máy chấm.

Tôi ngồi gần cửa sổ, tay gác lên cằm, còn tay kia thì tô tô vẽ vẽ một cái hình chóp.

Hoàng Nam ngồi bàn bên, không nói nhiều, thỉnh thoảng chỉ hỏi:

“Mày ra kết quả chưa?”

“Chưa. Tao ra một đống gạch với một cục tức.”

“Chỗ đó rút biến sai rồi. Phải tách mặt trước.”

Tôi gật gù. Không nói gì thêm.

Chiều đó, tôi với Nam ngồi lại ôn thêm phần hình học không gian. Cậu kiên nhẫn vẽ từng nét. Tôi bối rối cầm compa mãi không đúng tâm.

“Tao nghĩ mai mày nên ôn phần tiếp tuyến. Dạng đó dễ ra. Nếu mai gặp trúng, thì khỏi lo mất điểm.”

***** Đêm trước thi

Tôi nằm dài ra bàn, mắt dán vào vở như thôi miên. Tin nhắn từ lớp nhảy liên tục:

“Học gì tới đâu rồi?”

“Có ra phần số phức không trời?”

“Ai còn thức? Mình học bài mà não đã ngủ.”

“Tao học với gối rồi nè. Ngủ tới sáng luôn đi.”

“Ai học hình, gửi công thức coi…”

Tôi đang lật lại vở của Minh, soi lại bài chép chiều nay.

Có một cảm giác… lạ.

Không thân, không gần, nhưng mỗi dòng chữ cậu ấy ghi như đang thì thầm: “Hiểu đi, dễ mà.” Tôi cười một mình: “Biết là dễ, nhưng não tôi có hiểu đâu.”

Tôi tắt đèn. Ngoài trời, tiếng ve vẫn râm ran như tiếng đồng hồ cát đếm ngược

*********

Sáng hôm thi sân trường đông như phiên chợ. Ai cũng mặc đồng phục chỉnh tề, mang vở ôn như bùa hộ mệnh, gương mặt thì nhăn lại như giấy nháp nhàu. Mùi mồ hôi, mực viết và nắng quyện vào nhau như một thứ mùi không thể tả - chỉ có học sinh sắp thi mới hiểu.

Tôi chạy vội vào lớp, suýt va vào Minh đang đứng ngay cầu thang. Cậu ấy né sang, nhẹ nhàng như thường lệ, rồi gật đầu nhẹ. Tôi cũng gật đầu lại. Tôi đứng nép ở hành lang, tim đập như trống làng. Nam bước tới, đưa tôi một chai nước lạnh.

“Cầm đi. Hôm nay nóng dễ tụt đường huyết lắm.”

“Tao không có yếu như thế đâu, nhưng mà cảm ơn nha.”

Tiếng trống báo hiệu đến giờ làm bài vang lên, cả trường như rơi vào yên lặng, chỉ còn tiếng lá xào xạc, tiếng thầy cô thông báo quy chế và tiếng phát giấy đầy sốt ruột…

****** Sau buổi thi - trời vẫn nắng, người vẫn mệt

Tôi ngồi bệt xuống bậc cầu thang. Thanh ngồi kế bên, đầu tựa vào cặp:

“Tao sai cái điều kiện rồi, Trân ơi. Biết vậy coi vở mày sớm hơn.”

“Thôi mày sai thì tao mới có người ngồi than nè.”

“Bài đọc trời ơi, tao sai Tiếng Anh rồi, Văn thì viết chữ được chữ mất, đầu thì không chạy chữ nào!!!” - Hà chạy lại hét lên.

“Câu hình thì như mớ bòng bong, góc trong góc ngoài vòng vòng méo hiểu. Tiếng anh thì đừng bàn với tao” - Quân ngồi bệt xuống sân.

Tôi thở dài. Nhìn Nam.

Cậu ấy vẫn tỉnh.

“Mày làm được chứ?” - tôi hỏi.

“Cũng ổn. Mày?”

“Không chắc. Câu 5 tao sợ sai.”

“Về tao coi đáp án thử. Có gì tao nhắn.”

Tôi gật đầu. Trong lòng nhẹ đi đôi chút. Dù kết quả thế nào - ít nhất mình đã cố hết sức, ít nhất môn Văn và Anh có thể tiếp tục gánh môn Toán này. Haizzzzzzzzz

Tôi bước ra khỏi trường, nhìn lại sân trường nắng đổ. Mồ hôi thấm áo. Não như tan chảy. Nhưng có một thứ vẫn rõ ràng: có lẽ tuổi trẻ nên như vậy!

Chiều hôm đó, sau buổi thi cuối cùng, tôi về nhà, tắm rửa, ăn một bát cơm thịt kho tàu đầy ú ụ, rồi lôi cuốn vở Toán ra như thói quen.

Không phải để học tiếp.

Chỉ là... tôi thấy hơi trống. Giống như đi hết một con đường, đến đoạn dốc cuối thì bỗng dưng mất mục tiêu. Tay cầm bút, tôi mở đến những trang đã từng bị gạch đỏ lem nhem, những dòng chữ của mình, chữ của Minh, cả những đề thầy cô giao mà tôi từng ghét cay ghét đắng.

Tôi lấy bút mực đen, chậm rãi viết thêm vào lề:

Trang 17: “Câu tiếp tuyến ra thật. Cảm ơn Nam. Ghi nhớ lần sau phải tin lời người cẩn thận.”

Trang 22: “Chỗ này từng làm sai 3 lần. Lần sau mà còn nhầm nữa thì tự đi rửa bát một tuần.”

Trang 35: (bài của Minh): “Vẫn không hiểu sao cậu ấy viết đẹp như vậy, dù chỉ là công thức. Nhìn hoài không chán.”

Trang cuối: “Tháng 5 - mùa thi - mùa ve - mùa mà tôi biết mình đã lớn hơn một chút.”

Tôi vẽ một hình tròn nhỏ, xung quanh là mấy cái mũi tên chĩa về các phía ghi chép cận thận lại từng công thức nâng cao vào một quyển sổ để sang năm xem tiếp. Rồi tôi gập vở lại.

Không cần phải học thêm nữa - ít nhất là hôm nay. Nhưng tôi vẫn không nỡ cất cuốn vở vào đáy balo. Cảm giác như nó vẫn còn điều gì đó chưa nói xong. Tối đó, tôi nằm nghe lại tiếng ve ngoài cửa sổ. Không còn hồi hộp, không còn phải đếm từng ngày nữa. Nhưng hình như... tôi lại bắt đầu nhớ cảm giác hồi hộp ấy rồi.