Chiều hôm đó, sau tiết học cuối, tôi ghé vào thư viện thêm lần nữa để mượn cuốn "Tuyển chọn chuyên đề Toán lớp 11" - loại có bài tập nâng cao. Vừa định đi thì điện thoại rung lên: tin nhắn từ Nam.
“Lên sân thượng học đi, dưới ồn quá.”
Tôi nhắn lại “Okeee ”, rồi lấy vội chai nước, ôm cặp lên tầng trên.
Trên sân thượng trường – nơi mà mấy học sinh lớp chọn hay lén ra ngồi ôn bài, hoặc mấy đứa “đại ca” hay trốn lên vào giờ học, giờ ra về để hút thuốc hay bàn chuyện với nhau nên khó mà trống người, tôi vẫn đang hơi nghi hoặc thì chân đã bước lên sân thượng. Nắng cuối ngày phủ vàng nhạt lên từng viên gạch cũ. Nam ngồi dựa lưng vào lan can, gió thổi làm phần mái tóc trước trán hơi rối. Phong thái cũng khác khi ngồi trong lớp học, chắc lại gây chuyện gì đó nên hôm nay mới yên lặng được như thế này. Bước lại gần hơn chút, trông cậu ta… tự tại đến mức khiến tôi muốn vứt hết bài vở mà ngồi tán chuyện.
“Ê tập trung đi. Mày học môn Toán cũng phải bù cho tao môn khác đó.” - Nam lên tiếng cắt đứt mạch suy nghĩ đầy lộn xộn của tôi.
Tôi bật cười. Ngồi xuống, mở vở ra: “Rồi rồi. Có cái đề nào mày nghĩ là dễ nuốt trước không, đừng tung combo đánh úp tao liền.”
Nam lấy cây bút, vẽ một hình không gian lên giấy nháp. Nét vẽ gọn và nhanh, miệng giảng sơ sơ:
“Câu này dễ nhìn nhầm. Nhưng có mẹo. Chỗ giao tuyến này cứ giả sử phương trình rồi thế ngược lại là xong.”
Tôi nhìn, gật gù. Nhưng vẫn hơi loạng choạng.
“Tao thấy rồi mà… đầu tao nó cứ quắn quắn sao á. Không thấy đường đi tiếp.”
Nam nhìn tôi vài giây. Rồi cười, nói nhỏ: “Không sao. Từ từ tao chỉ lại. Mày mà mất phong độ thì ai gánh top giùm tao.”
Câu nói nghe như đùa, nhưng tôi biết... nó chứa cả một sự tôn trọng. Không phải ai cũng thừa nhận đối thủ mạnh, nhất là khi cùng đứng trên bục xếp hạng.
Sau gần nửa tiếng, tôi cũng làm được 3 bài. Cảm giác nhẹ nhõm trôi qua, thay bằng chút vui vui - kiểu khi mình biết mình vẫn còn "giữ nhịp được".
Khi gom vở lại, tôi quay sang: “Nam. Nếu tao... thi rớt hạng kỳ sát hạch này, chắc buồn cả hè mất.”
Nam chống cằm nhìn tôi, lặng vài giây rồi nói, giọng trầm hơn thường lệ:
“Không ai ép mày phải luôn giỏi. Nhưng mà... đừng để tao đứng trên cao một mình là được.” rồi nhếch miệng cười
Tôi xốc cặp thả xuống bàn một phát: “Còn mơ, trừ khi mày tự động rớt xuống, chứ tao không thể vô tâm với bản thân mình đâu mày khỏi lo.”
Tôi vác cặp đi xuống, lòng nhẹ hơn một chút, giống như vừa kéo lại được một phần niềm tin đang rơi lưng chừng trong mình mấy ngày qua. Nam đi sát bên, vẫn ôm tập đề như cái khiên chắn nắng.
“Mai học nữa không?” – cậu ta hỏi, mắt liếc sang tôi khi xuống gần tới chiếu nghỉ.
“Tuỳ tâm trạng. Coi bộ hôm nay mới là phiên bản dễ chịu nhất của mày đó.” - tôi đáp, cố tình bước nhanh hơn để né câu phản pháo tiếp theo. Vừa đến chiếu nghỉ giữa hai tầng, tôi thoáng thấy ai đó bước lướt ngang qua hành lang đối diện. Đồng phục sơ mi trắng, dáng cao gầy, tay ôm vài tập sách mỏng - chỉ kịp thấy nghiêng một bên gương mặt rồi bóng người ấy khuất sau bức tường dẫn ra phía cầu thang thư viện. Tôi khựng lại nửa giây. Là Nhật Minh. Chắc cậu ấy vừa ở thư viện về.
Tôi chỉ thoáng liếc, rồi quay đi ngay. Không hiểu sao lại có một thoáng khựng nhẹ - không phải vì bối rối, cũng chẳng phải vì e dè - mà chỉ là… một sự cảnh giác quen thuộc.
Chắc do gần đây tôi cứ tình cờ đυ.ng mặt cậu ấy hoài, từ thư viện tới hành lang, giờ thì gặp luôn trong giờ ôn tập. Mà không hiểu sao mỗi lần như vậy, đều khiến tôi thấy như ai đó vừa mở hé một cánh cửa mà tôi chưa có ý định gõ.
Tôi không quay lại nhìn. Nam đột nhiên hỏi: “Gì vậy?”
Tôi lắc đầu: “Không có gì. Mà mai nhớ mang mấy đề hình hôm trước nha. Đừng có xù nợ đó.”
Tối hôm đó, tôi nằm trên bàn học, cầm điện thoại mà không biết có nên nhắn tin hỏi Nhật Minh không, như nhớ điều gì đó. Cuối cùng tôi mở đoạn hội thoại cũ, nhìn thấy dấu “?” còn bỏ ngỏ, dù hơi lưỡng lự nhưng vẫn nhắn: “Ngày mai nếu không phiền, Minh đến lớp sớm hơn một lúc được không, để tui có thời gian ghi chép lại mấy cái ghi chú lúc sáng nói á.”
******************
Sáng hôm sau, tôi đến lớp sớm hơn thường lệ. Sân trường vẫn còn vắng. Lá cây vẫn còn ướt sương đêm. Không khí sau mưa dễ chịu đến lạ. Lúc tôi dắt xe vào bãi, ngó lên tầng trên đã thấy ánh đèn mấy bàn cuối lớp bật sáng. Vào đến lớp, ánh nắng cũng bắt đầu xiên qua khung cửa sổ, chiếu nghiêng lên một nửa khuôn mặt cậu ta - tóc ướt sương, lưng hơi khom xuống, đang đọc gì đó.
Tôi tiến lại gần, đặt nhẹ cuốn vở và tập giấy nhớ lên bàn: “Làm phiền cậu nhiều, là người nhắn cậu đến sớm mà lại đến sau.”
Cậu ta ngẩng lên, hơi nhướn mày nhưng không nói gì. Đẩy cuốn sách dày về phía tôi.
“Trang 45 trở đi. Đề khó hơn mức trung bình. Nhưng phần chú thích thì dễ hiểu.”
Tôi lật lật vài trang, rồi cắm cúi dán giấy nhớ, viết lại mấy gạch đầu dòng.
Không gian lúc đó lặng như tờ. Chỉ có tiếng viết lạch cạch của tôi, và tiếng quạt trần quay đều đều trên trần lớp. Thi thoảng, tôi ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt Nhật Minh đang nhìn ra ngoài cửa sổ. Bình thản. Xa xăm. Mà chẳng hiểu sao… lại khiến tôi thấy bất an.
“Hôm qua... lớp học nhóm của Nam chắc vui ha?” - Cậu ấy hỏi, giọng nhẹ bẫng.
Tôi khựng tay. Không chắc câu hỏi ấy chỉ là một lời xã giao, hay là gì khác. Nhưng vẫn gật đầu:
“Cũng được. Có mấy câu dễ hơn tưởng. Mà chắc tại với Nam mấy dạng bài ấy nằm trong lòng bàn tay nên chỉ bài có phần dễ hiểu hơn.”
Tôi nói, không để ý đến việc đã vô tình gọi tên “Nam” một cách thân thuộc hơn mức cần thiết.
Nhật Minh không đáp. Cậu ta chỉ nhẹ gật, rồi đứng dậy:
…“Mình để sách lại đây. Khi nào cần cứ nhắn.”
Câu nói vẫn đều đều, không lên xuống. Nhưng không hiểu sao, tôi lại thấy có gì đó… hụt.
Tôi ngẩng lên, định nói gì đó để lấp khoảng trống không khí đang chùng xuống - như một câu cảm ơn, hay đại loại là "tôi sẽ trả sớm" - nhưng cuối cùng chỉ là cái gật đầu nhỏ và cái nhìn lặng lẽ tiễn cậu ấy quay lưng rời đi.
Bóng lưng Nhật Minh khuất dần sau khung cửa, để lại cả lớp học lại với tiếng quạt trần quay đều và một cảm giác là lạ - như thể vừa lỡ mất điều gì đó mà chính tôi cũng chưa kịp gọi tên. Tôi tiếp tục dán nốt mấy tờ giấy nhớ, đầu óc bỗng trôi về buổi chiều hôm qua trên sân thượng.
Nam nói đúng một điều: Không ai ép mình phải luôn giỏi. Nhưng tự bản thân, có đôi khi còn khắt khe hơn thế. Không chỉ là nỗi lo mất vị trí, mà còn là một thứ áp lực ngầm - rằng nếu mình không giữ được phong độ, thì sẽ… chẳng còn ai tin vào sự nghiêm túc của mình nữa.
Tôi lặng nhìn tờ đề vừa in sáng nay, phần đầu là mấy câu hình học không gian - thể loại dễ rối não nhất với tôi, rồi hạ bút, hít sâu, không có nhiều thời gian nữa rồi.
Vì cuộc đua này - chưa ai thắng.
Và tôi - vẫn chưa cho phép mình thua.
*************
Những ngày sau đó vẫn là chuỗi ngày không ngừng học và học…
Chiều hôm đó, tôi ngồi đối diện Nam trên bàn học nhỏ bên cạnh thư viện. Sách vở bày ra, giữa là mớ đề toán mới giải xong. Nam dựa lưng ghế, vừa đọc đề văn vừa thở dài:
"Tao không hiểu sao mấy đoạn văn nghị luận xã hội có thể ngắn mà ý lại dài dữ vậy."
Tôi nghiêng đầu, gõ nhẹ cây bút lên sách:
"Chắc tại đọc chưa kỹ. Bài này chủ yếu nằm ở cái ý chìm. Mà mày toàn lo ý nổi."
Nam bật cười. Tôi không đáp lại, chỉ đặt thêm vài gạch đầu dòng cạnh lề vở của cậu ấy.
Không gian im ắng. Chỉ có tiếng bút chạy. Nhưng với tôi, lần đầu tiên… có ai đó chịu ngồi yên như thế để học Văn.
**********Cùng thời điểm đó, ở phía cuối dãy lớp học.***************
Nhật Minh vẫn chưa rời thư viện. Cậu ấy không đọc sách, chỉ lật đi lật lại một trang vở, nhưng mắt cậu thì dừng ở một khung hình khác - nơi bàn học phía xa, nơi cô ấy ngồi.
Trong đầu cậu vẫn là hình ảnh Huyền Trân - chăm chú giảng bài cho Nam ở bàn cuối. Cô ấy cầm bút, ghi từng dòng gạch ý chính; thỉnh thoảng quay sang hỏi: “Mày hiểu đoạn này chưa?”
Giọng nhẹ. Gần gũi.
Thứ gần gũi mà… Minh chưa từng nghe dành cho mình.
Cô ấy giỏi Văn, cũng nghiêm túc với Toán. Nhưng hình như, vẫn chưa nghiêm túc với việc… chọn người để học cùng.
Cậu khẽ nhếch môi, cười khẩy tự nhủ: "Chỉ là bài giảng thôi mà. Chẳng phải gì quan trọng."
Nhưng chính cậu cũng biết - đó là lý do nghe có vẻ hợp lý… để người ngoài không phát hiện rằng, thật ra cậu đang ghen.
Rồi Nhật Minh rút điện thoại, soạn một tin nhắn, rồi xóa đi. Viết lại: “Mai nếu học Toán, có thể ghé thư viện, tớ tìm được mấy dạng đặc biệt.”
Nhưng chưa gửi. Không phải vì ngại. Mà vì... chưa đến lúc.
Thay vào đó, cậu đóng vở, đứng dậy. Trong đầu chợt lóe lên một ý niệm rất rõ:
“Nếu muốn giữ một chỗ trong tâm trí người khác, thì phải tạo ra thứ mà không ai thay thế được.”