Chương 11: Vạn sự khởi đầu nan

Mấy hôm nay trời mưa. Cơn mưa đầu hè nhẹ thôi, đủ làm dịu những ngày hanh khô và làm mềm những điều cố chấp. Cây Dã Hương bên cạnh nhà, vươn những cành lá to chạm đến bên cửa sổ như đang thổi thêm một luồng khí mát vào phòng. Cứ hễ mở cửa sổ ra, thứ hương thơm, những bóng mát cứ như tranh giành với nắng che bớt đi cái nóng nực bấy lâu nay.

Thời gian này tôi được nghỉ ở nhà nhiều hơn, bé Hoa cứ sang nhà suốt, bao nhiêu chuyện trên trời dưới bể tôi với nó kể hết ngày đến đêm. Không những thế, tôi còn qua nhà nó học đủ loại môn “Nghệ thuật sống sâu” với đời mà nó tự đặt tên, nào là làm bánh, ép hoa, rồi ti tỉ thứ linh tinh mà đối với mỗi bà mẹ nào cũng muốn con gái mình biết trước khi về nhà chồng =)))

*******

“Dậy đi! Trân! Dậy, bạn đến kêu dưới nhà rồi, con gái con đứa, không có một chút quy củ nào, trời lên đến đỉnh đầu rồi, người ta đã dậy ôn bài, học bài buổi sáng hết rồi, con mình thân con gái mà còn nằm ườn ra đây.” Bố tôi vừa đánh vào người tôi, lôi chăn rồi mở hết rèm cửa lên.

“Không ai như mày, Hoa lên nó cười cho nơi mặt bây giờ, có ai ngủ như mày không?”. Bố tôi vừa đi ra khỏi phòng vừa mắng vào.

“Bố đi đóng cửa lại cho connnn.” Mắt tôi còn chưa nhưng phải hét lớn.

Như bừng tỉnh khỏi cơn mê man, tôi vừa chạy xuống nhà vệ sinh cá nhân, vừa nhắc Hoa bỏ sách vào cặp hộ, chạy lung tung uống đại cốc nước, xỏ dép, chào bố rồi lên xe Hoa phóng đi luôn.

Hôm nay thứ năm, lớp tôi chỉ còn vài đứa là mang đủ sách đúng môn đi học, còn đâu mấy ngày cuối này đều lên cho đủ số lượng chứ nói chuyện rôm rả không ai bằng. Ngọc Mai - hot tiktok lớp đang ngồi bàn cuối livestream liền hét lớn: “Cái lớp này thiếu mỗi hai con vịt nữa là như cái chợ rồi, nói nhỏ lại cái coi.”

Nói thật lớp tôi tụ hợp đủ mọi loại nghề từ tiktoker, livestream, chép bài hộ, bán đồ ăn vặt, bán quần áo, mẫu ảnh, tư vấn tình cảm, xem tarot,... thế nên cứ đến dịp rảnh rỗi như này nếu ai không bận học cũng có đủ việc để làm, nhộn nhịp đến đau đầu. Tôi đang ngồi chép lại phần ghi chú môn Văn, Thanh không bám lấy tôi như mọi ngày nữa, có lẽ biết tôi đang cần không gian của mình. Được một lúc, thầy Sáng - thầy chủ nhiệm lớp tôi bước vào:

-”Các em yên lặng, thầy có một chút chuyện muốn thông báo với lớp ta. Ngọc Mai! Cất ngay chiếc điện thoại, cuối năm ban an ninh nới lỏng giám sát hơn không có nghĩa là không bị phạt nha”

Tôi ngước lên, cả lớp đã ngồi vào chỗ mặc dù chưa chắc là đúng vị trí của mình. Thầy lật sổ điểm, lướt nhanh rồi đặt lên bàn Hoài – lớp phó học tập.

“Chút em gửi thông báo lên nhóm lớp nhé!”

“Các em chú ý, trường sẽ tổ chức một kỳ thi sát hạch cuối năm, để xếp lại lớp 12 theo khối năng lực, cũng như chốt danh sách đội tuyển cho các môn.”

Cả lớp im lặng. Chỉ có tiếng lật giấy của thầy vang lên rõ ràng hơn thường lệ.

“Tức là… sau tổng kết, mình còn phải thi nữa hả thầy?” – Hoài hỏi lại, hơi nhíu mày.

“Ừ. Bài thi sẽ tổ hợp ba môn: Toán, Văn và Anh. Ai muốn thi tuyển chọn chuyên sâu theo khối nào thì có thể đăng ký thêm.”

Rồi như chợt nhớ ra điều gì, thầy nói thêm:

“Đây là cơ hội tốt để các em thể hiện năng lực thật của mình. Đề thi sẽ không chỉ còn nằm riêng trong kiến lớp 11 mà rộng hơn để lọc ra các bạn xếp vào lớp tương ứng với năng lực của mình để dễ theo sát và cách dạy phù hợp. Lớp 12 rồi, mấy đứa bắt đầu nên lo được rồi đó.”

Tôi nghe mà thấy tim mình khẽ trôi nhẹ xuống đâu đó dưới đáy bụng. Lúc đầu là một giây sững sờ – sau đó là... một chút rạo rực khó gọi tên.

Không phải sợ. Cũng không hẳn háo hức.

Chỉ là, tôi biết - mọi thứ chưa kết thúc.

Mọi thứ chỉ vừa bắt đầu.

Linh Chi đột nhiên lên tiếng: “Thế là cả khối thi đúng không thầy?”

“Không, chỉ mấy lớp chọn đầu mới bắt buộc tham gia thôi, những lớp thường khác thì ai có năng lực và có mong muốn chuyển lớp thì đăng ký tham gia, nên là bạn nào mà không nghiêm túc thì hoàn toàn có thể bị thay thế, hoặc điểm số không đáp ứng sẽ bị đẩy xuống để đưa những bạn đứng đầu các lớp thường lên. Vì thế bắt đầu ôn đi là vừa, đừng chủ quan.” Thầy đáp.

Sau tiết đó, lớp lại bắt đầu rôm rả trở lại. Nhưng không khí đã khác hẳn. Không còn kiểu tám chuyện linh tinh , rồi đứng dậy chạy nhao quanh lớp nữa.

Mấy đứa bắt đầu thì thầm hỏi nhau:

"Ê có đề ôn chưa?"

"Trường ra thi thật hả hay kiểu cho vui vậy?"

"Lỡ rớt xuống lớp thường thì quê lắm á bây…"

Tôi cũng bắt đầu thấy hơi nhột. Không phải vì mấy câu đó, mà là vì... tôi vừa mới xem lại điểm các môn gần nhất, và phát hiện Toán đang tuột nhẹ. Không quá nhiều, nhưng đủ để tụt hạng nếu kỳ sát hạch này thi đề toán mức độ cao hơn, chung với các lớp chuyên, nếu không ôn rộng thì khó mà đứng vững.

Tôi thở dài, lật lại vở Toán, Thanh với lên nói: “Mày lo gì, đằng nào kỳ lớp 11 này mày cũng đứng top 2 rồi, thua mỗi thằng Nam mấy đề toán thì thi cái này này ăn nhằm gì. Vả lại Văn thì mày bá nhất trường này rồi, Tiếng Anh cũng tinh thông, nhìn tao đây này, mày lo cho tao đi.”

Tôi quay xuống đáp: ”Bộ khùng hả, top 2 full môn có gì mà tự tin đến vậy, từ trước đến nay mấy môn kia gánh điểm toán lên ấy chứ, giờ thi mỗi ba môn, mà mấy đứa thi cùng mình cũng đâu phải hạng xoàng, đề thi cũng khác, loay hoay rớt mạng như chơi. Còn mày á, than cái gì, lấy sách ra, từ nay trở đi tao học là mày cũng phải học, thử nhăn mặt đi coi có bị ăn đấm không.”

Giờ ra chơi, tôi rủ Thanh lên phòng học trống cạnh thư viện trường để ôn.

Thanh lật sách, chép đề Văn. Tôi thì chạy loay hoay, lục tung cái thư viện để cố kiếm ra những tài liệu mới, đứng trước rất nhiều lựa chọn, thực sự tôi không biết nên lấy cuốn nào vì lấy hết cũng không biết đọc cái nào, mà lấy một cuốn cũng không biết mình phù hợp hay không. Đang vò đầu bứt tóc phân vân lên xuống, lật từng trang rồi lại xếp đống sách ngay ngắn lên kệ, tôi thấy bóng lưng Nhật Minh cũng đang tìm sách ở kệ phía trước. Như nảy ra một ý tưởng, tôi bật ngày chế độ rình mò theo cách vô tình, đi loanh quanh, rồi lấp ló cạnh cậu ta xem đang đọc cuốn gì, biết đâu lại kiếm được “bí thuật” nào đó. Vì theo tôi biết điểm Toán cậu ta cũng không thua tôi là bao, chắc thế =)))

Tôi giả vờ lướt qua mấy cuốn sách ở kệ trên cùng, mắt đảo qua cuốn cậu ta đang cầm. Trang bìa màu xanh dương, chữ nhòe nhòe kiểu cũ kỹ:

“Tuyển tập đề nâng cao Toán THPT – bản in nội bộ.”

“Ô kê… nội bộ luôn đó mấy má” – tôi nghĩ thầm, lòng bắt đầu gợn lên một nỗi tò mò gần như… chính đáng.

Đang định liếc thêm vài dòng, thì cậu ta quay lại.

Tôi giật mình.

“Cũng tìm sách Toán à?” – Nhật Minh hỏi, giọng đều đều, ánh mắt chẳng có vẻ gì ngạc nhiên như biết tôi đứng đó từ lâu.

Tôi ngẩng lên, hơi khựng một giây, rồi gật đầu:

“Ờ... kiếm mấy đề nâng cao. Mà không biết nên chọn cái nào, nhiều quá” rồi cười trừ, định lách sang kệ bên, tránh để đυ.ng mặt, thì cậu ấy lên tiếng:

“Lớp Toán 1 cũng bắt đầu ôn lại đề sát hạch rồi đấy.”

Tôi hơi khựng lại. Gật đầu, đáp nhỏ: “Ừ, thầy bảo đề sẽ nâng cao hơn bình thường.”

Nhật Minh im vài giây, rồi chìa cuốn sách trong tay ra một chút – không nhìn tôi, chỉ nói nhẹ:

“Loại này có mấy câu sát cấu trúc đề mấy năm gần đây. Không phải dễ, nhưng nếu làm quen thì sẽ đỡ bất ngờ.”

Tôi nhìn lướt qua. Cuốn này không thấy bày ở kệ chính, chắc phải lục kỹ lắm mới ra.

“Cậu học kiểu đó à?” – Tôi hỏi, nửa ngạc nhiên.

“Ừm.” – Cậu ấy gật, rồi nói thêm, chậm rãi: “Dạo này lớp học nhóm đông. Nên chắc phải tự tìm nhịp riêng.”

Tôi ngước lên. Không chắc đó là một lời nhận xét chung chung hay… một điều gì đó khác. Nhưng nghe xong, tôi lại cảm thấy… hơi lặng người.

“Vậy... nếu không phiền thì mai cho tui mượn xem thử nha?”

Nhật Minh không trả lời ngay. Chỉ quay lại nhìn tôi, nhẹ nhàng:

“Nếu thật sự muốn xem, thì mai mang giấy nhớ. Có vài phần nên đánh dấu lại.”

Rồi cậu ta đi trước. Không vội, không chậm. Chỉ để lại sau lưng một thứ cảm giác gì đó hơi lạ.

******************Trưa đó, tôi ngồi dò lại điểm mấy bài kiểm tra gần nhất, mới thấy rõ môn Toán của mình đang trượt dần về vùng nguy hiểm. Từ trước đến nay, cứ nghĩ hiểu mấy bài trên lớp cô giảng là được rồi, ai có nghĩ là bắt đầu đi sâu vào vùng nâng cao càng bước vào ranh giới đứt gãy mong manh như thế này đâu. Tôi nhìn chằm chằm vào bài ôn Toán nâng cao, chỗ nào cũng thấy... mờ.

Kiểu như số ẩn nấp sau mấy dòng chữ, còn tôi thì thành nhân vật phụ trong đề bài.

Cuối cùng tôi buông bút, lấy điện thoại, nhắn cho Nam: "Ê chiều nay mày chỉ tao mấy bài toán nha, đừng có chạy đi đâu.”

Nam nhắn lại nhanh gọn: "Mày còn không thèm hỏi tao xem có bận không hả, thì được nhưng chờ tao giải quyết chút việc đã ."

Tôi phì cười, nhắn thêm: "Hỏi để mày từ chối liền hả, okee giải quyết nhanh tao đợi ở lớp cũng được.”