Sau tính huống đó, cũng là tiết cuối, có lẽ Minh không về lớp nên tôi cũng không được gặp mặt, lúc về đến nhà, dọn dẹp, ăn uống, làm một số công việc nhà rồi lên phòng. Dở máy tính ra cũng đã khoảng 9h tối, ( đừng cố gắng để chờ đợi một đứa yêu âm nhạc như tôi làm việc nhà, vì trừ khi playlist nhạc yêu thích hết thì mọi việc đều có thể hoàn thành một cách chậm nhất.)
Chợt nhớ đến chuyện hồi chiều, bèn nảy ra ý định nhắn cảm ơn cậu ta mấy câu cho đúng lệ. Suy đi tính lại một hồi nhập được một câu: “Cảm ơn chuyện hồi chiều nha!
Sửa lại: “Cảm ơn chuyện hồi chiều đã giúp tụi tui nha!” ( Công nghiệp quá!)
Sửa lại: “Chuyện hồi chiều cảm ơn cậu nhiều nha!”
Tôi cứ đinh ninh cảm ơn Mess đã cho ra tính năng chỉnh sửa, vừa nghĩ chắc nhắn tin kiểu này có mà được tim lại cho một cái là diễm phúc rồi, ai biết cậu ấy đọc nhanh đến thế, còn nhắn lại ngay một dấu: “ ?”
Tôi????
( Ê rồi nhắn sao giờ, làm sao đây, nhắn thế ai biết nhắn lại cái gì.)
Tắt máy. ( Ôi, có lẽ đây là cách tốt nhất để bản thân đừng mê man mà lơ đãng bài vở chưa hoàn thành.)
Bình thường tui không hay bật chức năng thông báo trên điện thoại để tránh làm phiền, vả lại tôi cũng chả có nhiều ý định muốn làm phiền ai. Nhưng mà cũng vì thế đừng tưởng tôi không cần báo thức vẫn dậy sớm được, vì nếu không có bố xóc ngược giường vào mỗi sáng sớm thì sẽ chẳng có tác động ngoại cảnh nào có thể tác động lên não bộ của tôi.
Thứ mà người ta hay nói là ngủ say như chết á.
****************
Buổi sáng hôm đó trời đẹp lạ thường, nắng nhẹ nhàng lăn tăn qua từng kẽ lá chiếu vào phòng, vẫn là bài ca thúc dục tôi cùng mấy đứa em hằng ngày phải chú ý ngủ sớm, ăn sáng và đi xe cẩn thận của bố.
( Vì mẹ bán đồ ăn sáng, nên thường không có mặt tại nhà vào thời điểm này, còn bố tuy vẫn gấp gáp chuẩn bị đi làm vẫn phải hì hục chăm cho 2 đứa nhóc lớp 1 và mầm non đi học, còn 2 đứa lớn chúng tôi - đứa em sau học cấp 2, thì cứ làm theo trình tự của bố mặc dù đã thuộc lòng từ lâu rồi)
Mặc dù là thế, cho mấy đứa em ăn xong tôi cũng chỉ kịp cầm tạm cái bánh bao vừa cắn vừa phóng xe lên trường. Đường xá trở nên tấp nập, cứ đến giờ học sinh đi học là giờ cao điểm, chen chúc hơi chật một chút nhưng ít ra nó vẫn là niềm hạnh phúc, vì đi học đúng giờ, có thể thoải mái mà đi. Chứ thử đường vắng mà xem, coi có vừa toát mồ hôi, vừa phóng hết mình để đến kịp trường không =))))
Hôm nay đẹp trời là thế ấy mà, vừa đến lớp, Thanh đã đến kéo cặp tôi ngồi vào bàn bảo: ‘’Hôm qua mày với Nhật Minh có nâng cao thêm tuyến tình cảm nào không?”
Tôi vội đáp: “Gì vậy má”
“Bên nhóm con Linh Chi, nó chụp được tấm ảnh nào của mày với Nhật Minh nắm tay nhau kìa, bị lớp 11A8 nó chụp lại.” Thanh nhanh nhảu trả lời
“Gì mà nắm tay, ai mà dám nắm, chuyện đâu ra trên trời vậy, hôm qua đi qua chỗ lớp 1A8 đó tao có làm gì đâu, hay là ghép ảnh mày, nhưng mà ma nào rảnh thế được chứ? Mày có ảnh không?” Tôi hỏi vội
“Không mày, bọn kia nói tao nghe lỏm được, nhưng mà nghe mùi thật á. Chuyện này rầm rộ lúc tối kìa, mày cả tối biến đi đâu mà tao nhắn không được.” Thanh trách nhỏ
“Tao có mở thông báo đâu, biết chết liền á, để tao xem sao đã.”
“Ừm, mong là giả chứ mấy đứa ghép cặp con Linh Chi cũng không vừa đâu, má thiệt chứ bọn này.” Giọng bả nghiêm trọng hẳn
“Ủa, mắc gì chửi nó ghê vậy, ý gì đây, thích tao hay gì rồi, thôi được rồi tôi cho phép em quan tâm tôi” , tôi tức cười, mặt ngửa lên trời mà nói
Thanh hắng giọng: “ Cha mày, ý gì, chỉ là cũng không thích bọn kia lắm thôi, mày nói lần nữa coi tao có đánh cho không, thấy mà ghê.”
Hai đứa cứ thế mà nói chuyện vui vẻ, đột nhiên Hoa bước vào, đánh phát sầm lên bàn, nhìn xung quanh như nhận ra đang ở lớp khác rồi nói nhỏ:” Hai đứa bay còn ngồi cười được vậy hả, đã ha.”
Rồi lén dơ chiếc điện thoại đang hiện bài đăng mới của Linh Chi: “Kẻ mọt sách chưa chắc không biết gì nha. Có khi càng tỏ ra vô tình lại càng tính toán.”
Tôi, Thanh ?????????????
“Rồi đó, thấy chưa, tao bảo rồi, thật mà” Thanh đáp tỉnh bơ
“Mày có ảnh không, chắc từ lớp mày tung ra thì cũng biết chút gì đúng không?” Tôi hỏi Hoa
Hoa: “Không mày, lúc tối hình như có gửi vào lớp nhưng mà thu hồi rồi, không xem kịp, tao có đi hỏi mà đứa nào cũng không có, chắc dấu rồi”.
“Nhưng mà tao có làm gì đâu trời, hôm qua cũng chỉ thúc tay thôi chứ nắm hồi nào. Chuyện gì đâu không vậy”
Hoa: “Chuyện gì, thúc tay là sao, kể nghe coi.”
Tôi:” Lát về kể cho, lo mà về lớp đi kìa, vào học rồi đó bà chằn.”
Cứ thế Hoa hậm hực lườm tôi một cái rồi về lớp. Đúng lúc đó trống vào học cũng đã vang lên
Tôi lặng lẽ đi về chỗ, tôi ngồi yên trong tiết đầu, đầu óc trống rỗng như thể chẳng có gì đáng lưu lại. Tiếng giảng bài vang lên đều đều, nhưng tôi chẳng hiểu nổi cô đang nói đến phép tu từ hay phép thử lòng.
Lũ bạn trong lớp thì bắt đầu thì thầm to nhỏ, thi thoảng lại liếc sang tôi. Ánh nhìn chẳng có gì quá gay gắt, nhưng đủ khiến tôi thấy lưng mình là một mặt kính, người ta soi gì cũng được. Tôi không phải đứa dễ tổn thương vì mấy lời đá xéo. Nhưng điều khiến tôi chột dạ là… tại sao Nhật Minh lại không thấy có động thái gì?
Đường đường là người trong cuộc, nếu cậu ta biết sự thật thì đâu khó để nói một câu: “Không có gì đâu”, hoặc “Hiểu lầm thôi”. Nhưng... chẳng có gì cả. Tin đồn lan khắp, mà cậu ấy cứ như kẻ ngoài cuộc.
Tôi không trách, không có quyền gì để trách. Nhưng rõ ràng là... tôi bắt đầu thấy bản thân thật buồn cười. Vì thế tôi cũng không trách Linh Chi. Nếu là người khác, họ cũng sẽ làm vậy thôi. Con gái mà. Một chút ghen, một chút đố kị, thêm một chút phẫn uất. Đủ để thổi bùng mọi thứ thành một cuộc chiến ngầm, dù chưa ai chính thức tuyên chiến với ai.
Thế là tôi liền thở hắt ra, chuyện cũng chỉ có thế. Lần sau chú ý tự mình biết điều một chút là được, vả lại những chuyện như thế này nếu không ai cố ý làm quá lên thì cũng không phải không thể giải quyết. Cứ coi như một tin hiệu của vũ trụ nhắc nhở bản thân cần tỉnh táo chú tâm hơn vào việc học, đừng sao nhãng.
Tôi còn bài tập chưa làm. Còn cuốn sách Văn đang gạch dở. Còn những buổi học nhóm cùng cô để chuẩn bị thi tỉnh. Còn cả một mùa hè phía trước - không phải để yêu đương, mà để học và đổi đời.
(Thôi thì, nếu đã không là gì, thì cũng đừng là điều gì cả.)
Tối hôm đó, tôi không mở Mess nữa.
Tôi dẹp điện thoại sang bên, bật laptop lên tìm tư liệu cho đề “Tư tưởng nhân đạo trong văn học hiện đại Việt Nam”.
Tôi không nghĩ đến Nhật Minh.
Cũng không còn giật mình mỗi khi có tin nhắn đến. Trong một khoảnh khắc, tôi tự thấy mình hơi vô tình. Nhưng rồi lại nhớ đến mục tiêu viết ra trong sổ:
“Tháng 9 năm nay: Có mặt trong danh sách đội tuyển HSG Văn cấp tỉnh.
Tháng 6 năm sau: Thi thử mỗi môn trên 9.
Tháng 6 năm sau: Gửi hồ sơ xét tuyển Học viện Báo chí.”
Tôi chưa đi hết một nửa hành trình.
Thì sao có thể để bản thân ngã vì một ánh mắt chưa kịp rõ ràng?
Hai hôm sau, chuyện kia có vẻ cũng tạm lắng, tôi nghĩ là thế. Mặc dù tôi biết, những lời đồn thì giống như vết mực loang, dù lau sạch vẫn để lại một vệt ngấm mờ. Nhưng mà dẫu sao nếu có thể im lặng để giải quyết thì tại sao phải cố khiến mọi thứ trở nên rối tung lên.
(Tôi mong ngày mai trời âm u một chút)