Chương 5

Nói một cách nghiêm túc thì quan hệ của họ không quá thân thiết.

Sau khi Phó lão mất, Phó Trường Ninh được một hộ gia đình trong thôn nhận nuôi. Còn ông vì chịu ơn chỉ dạy của Phó lão nên cam tâm tình nguyện ở lại đây dạy học, vừa để báo ân, vừa để giấu tài chờ thời. Ngoài giờ học, hai người hầu như không có tiếp xúc gì. Mãi đến năm kia, trong một lần nàng đến đây tìm sách, thấy nàng đang lục tìm các điển tịch của Đạo gia, ông mới giới thiệu cho nàng vài cuốn. Từ đó, quan hệ giữa hai người mới thân thiết hơn.

Chế biến loại trà thuốc này không hề dễ. Quy trình chế biến rất vụn vặt, phải mất ít nhất vài tháng, chưa kể một số loại thảo dược e là còn phải tự lên núi tìm. Đúng là một công trình lớn…

Phó Trường Ninh ngắt lời ông, tuy giọng nàng non nớt nhưng rất kiên định: "Phu tử, ai tốt với con, trong lòng con đều hiểu rõ. "Người đối xử với ta như quốc sĩ* thì tất nhiên ta phải báo đáp lại bằng tấm lòng của quốc sĩ", tuy con không phải quốc sĩ, nhưng cũng hiểu đạo lý biết ơn báo ơn." Nói xong, nàng giao luôn cả túi trà và phương thuốc cho ông.

(*Câu này phỏng theo một điển cố nổi tiếng, "quốc sĩ" là bậc hiền tài, người được trọng vọng.)

Nàng chớp mắt rồi nói thêm: "Phu tử, con nhỏ mọn lắm đấy. Trà thuốc này thầy cứ cầm lấy mà uống một mình, nếu thầy định chia cho Lý phu tử thì con sẽ giận đấy."

Bầu không khí nghiêm túc lập tức tan biến, Trần phu tử bật cười: "Đương nhiên rồi, đồ của trò thì là do trò quyết định."

Sau khi Trần phu tử rời đi, Phó Trường Ninh quỳ ngồi trước bàn dài rồi xoa mặt, nàng mài mực chuẩn bị chép sách. Từ nhỏ, nàng đã có trí nhớ vượt xa người thường. Những cuốn sách mà những đứa trẻ khác không thuộc nổi, nàng chỉ cần lật qua hai lần là có thể thuộc lòng. Cuốn "Dịch Kinh Tam Giải" này cũng vậy. Chép sách đối với nàng chỉ là một quá trình suy ngẫm và khắc sâu thêm trí nhớ.

Ông nội đi rồi, trong một thời gian rất dài, nàng đều không thể thích nghi được. Lúc nào nàng cũng cảm thấy chỉ cần đẩy cửa vào là nàng sẽ thấy ông ở đó, lật xem sách y và cười gọi nàng: "A Ninh mau vào phòng, trên bàn để sẵn tào phớ ngọt cho con rồi đấy."

Nhưng sự thật là, sẽ không còn ai đối xử chu đáo tỉ mỉ với nàng như ông nữa.

Hai năm trước, khi ông mới mất, gia đình hiện tại đối xử với nàng cũng không tệ. Giờ đây thì… Thôi không nhắc đến cũng được.

Nàng không biết là lòng người dễ thay đổi hay thực sự là do tính cách nàng quá khó ưa, nhưng từ nhỏ ông nội đã dạy nàng rằng: "Cháu gái mà ta nâng niu lớn lên không phải để cho kẻ khác bắt nạt". Nàng vốn không phải kiểu người dễ bị ảnh hưởng bởi người khác, nên nếu nàng đã không thể ở lại cái nhà này được nữa, thì tất nhiên nàng phải tìm cho mình một lối thoát mới.