Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hướng Dẫn Tu Tiên

Chương 4

« Chương TrướcChương Tiếp »
Từ năm ngoái Lý phu tử đã muốn rời đi. Nhưng vì công danh của lão là do làng họ Lý nuôi dưỡng, nếu lúc này lão rời đi thì sẽ tổn hại danh tiếng, cộng thêm việc trưởng thôn khổ sở cầu xin và tăng thêm ba phần tiền lương cho lão, nên lão mới miễn cưỡng ở lại. Gần đây lão lại dao động, lão đã dò hỏi ông mấy lần về tình hình trên phủ thành.

Lúc này, nếu có ai va chạm phải lão thì sẽ trở thành cái cớ tuyệt hảo để lão từ chức phu tử.

Mà trước khi tìm được phu tử mới, thì cả thôn tuyệt đối sẽ không trở mặt với lão. Đến lúc đó, đương nhiên ai chọc giận Lý phu tử thì người đó sẽ mắc tội lớn nhất. Những việc nội bộ phức tạp như thế này, ông cũng không tiện nói ra với người ngoài.

Phó Trường Ninh mới mười một tuổi, chưa từng tiếp xúc với những việc này nên đương nhiên là nàng không hiểu. Nhưng nàng biết Trần phu tử sẽ không nói bừa, nên đành trầm tư gật đầu: "Trường Ninh biết rồi."

Sau đó, nàng lại nói với ý sâu xa: "Cái gì mà "quá tam ba bận" chứ, phu tử, đây mới là mục đích thật để thầy gọi con ra ngoài đúng không?"

Trần phu tử nghẹn lời, suýt thì công phu dưỡng khí bị phá tan. Ông vội uống một ngụm trà cho xuôi, rồi mới gắt lên: "Chỉ có trò là thông minh." Nhưng ông cũng không hề phủ nhận.

Nước trà vừa vào miệng, thì ông bèn khựng lại rồi ngạc nhiên nhướng mày: "Thay trà mới từ lúc nào thế?"

"Vị rất tốt, hình như còn có chút mùi thuốc… Trong thôn hào phóng như vậy từ khi nào?"

Mọi đồ dùng trong tư thục đều do thôn cung cấp. Trước đây họ đều dùng loại trà rẻ tiền nhất, vị cực tệ, sao lần này lại hào phóng thế?

Phó Trường Ninh tốt bụng nhắc nhở: "Phu tử, câu này hơi cay nghiệt. Phu tử nên để ý đến hình tượng ôn hòa nho nhã bấy lâu nay của người."

Nói xong, nàng mới giải thích: "Trong thôn đương nhiên không thừa tiền. Đây là phương thuốc con cải biên từ sách y thuật do ông nội để lại. Con cố tình làm thành trà thuốc có tác dụng trừ thấp, hoạt huyết và giảm chứng bệnh khi trời lạnh."

Trần phu tử hơi kinh ngạc, ông cũng chẳng màng tới lời trêu chọc của nàng mà uống cạn chén trà thuốc rồi mới nói: "Trò có lòng rồi."

Hồi còn nhỏ, ông từng bị rơi xuống nước vào mùa đông, từ đó về sau cứ vào đông là đôi chân ông lại đau nhức khó chịu. Chuyện này rất ít người biết, chỉ có Phó lão lúc còn sống, ngoài việc chỉ dạy bài vở cho ông, còn từng kê đơn thuốc cho ông. Khi ấy Phó Trường Ninh mới ba, bốn tuổi, ngồi bên cạnh chơi chuồn chuồn tre. Ông cứ ngỡ khi ấy Trường Ninh không hiểu họ nói gì, không ngờ nàng lại nhớ, còn nhớ đến tận bây giờ.
« Chương TrướcChương Tiếp »