Chương 2

Phu tử lườm nàng một cái: "Giờ thì biết điều rồi hả?" Nhưng giọng điệu của ông lại không giận dữ như đám học trò tưởng tượng.

"Đây đã là lần thứ ba ta thấy trò ngủ gật trong giờ. Hai lần trước ta chỉ nhắc nhở nhẹ, không tính toán nhiều. Nhưng việc gì cũng chỉ quá tam ba bận thôi, không có quy củ thì không làm nên chuyện được. Trường Ninh, trò có hiểu đạo lý này không?"

Phó Trường Ninh đứng nghiêm chỉnh và rót cho ông một chung trà: "Phu tử, con sai rồi."

Trần phu tử nhận lấy, gạt nhẹ nắp chung trà nhưng không uống: "Trò đã biết sai thì đi chép sách đi." Ông quay người rồi rút từ trên giá ra một cuốn sách có bìa còn rất mới: "Đây là sách chú giải mới của Liễu đại gia mà ta thấy khi đến phủ Xương Bình. Đây cũng là cuốn cuối cùng, nhờ may mắn nên ta mới có được. Ta phạt trò chép lại cuốn sách này ba lần, trò thấy sao?"

Mặt Phó Trường Ninh lập tức nhăn như khổ qua. Nàng nhận sách rồi miễn cưỡng nhìn lướt qua.

Khoan đã! "Kinh Dịch Tam Giải*"?

(*Kinh Dịch: Ba hướng giải thích của Kinh Dịch. Kinh Dịch là một bộ sách triết học bàn về sự biến đổi của vũ trụ và đời sống con người, thông qua hệ thống âm dương, quẻ, hào và tiên đoán.)

Đôi mắt nàng sáng bừng lên: "Tạ ơn phu tử!" Nói xong, nàng hớn hở lật xem ngay lập tức.

Trần phu tử lắc đầu thở dài: "Chẳng biết trò giống ai, mà toàn thấy hứng thú với mấy thứ học thuật bàng môn tả đạo* này."

(*Bàng môn tà đạo: Là thuật ngữ Phật giáo chỉ các giáo phái, đạo lạ không theo chính pháp.)

Nước Chu tôn sùng Nho học, khoa cử lấy Tứ Thư Ngũ Kinh làm môn chính. Tuy có ít người học Kinh Dịch nhưng tuyệt đối không thể gọi là bàng môn. Chỉ tiếc là, mặc dù Liễu đại gia có danh tiếng, nhưng mấy năm gần đây lại đam mê tìm tiên hỏi đạo. Cuốn sách này chẳng qua chỉ là sở thích bên ngoài của ông ta, hướng tiếp cận cũng khác hẳn với điển tịch kinh nghĩa thông thường.

Trên đường về, Trần phu tử đã đọc qua cuốn sách này. Bên trong toàn là những thứ liên quan đến bói toán dịch số, tìm chân lý rồi tìm đạo lý, trông thì huyền diệu nhưng thực ra là cố làm ra vẻ thần bí, không hiểu biết gì. Nếu không nể danh tiếng trước đây của Liễu đại gia, thì e là chẳng có hiệu sách nào chịu in.

Đôi mắt Phó Trường Ninh đảo liên hồi, rồi nàng khép sách lại và lớn tiếng hành lễ: "Đa tạ phu tử đã thương con! Sau này chắc chắn con sẽ không ngủ gật trong giờ của người nữa. Nếu con còn ngủ gật thì người cứ việc phạt con!"

Trần phu tử xua tay: "Đừng có nịnh hót ta nữa." Ông nói tiếp: "Trò chỉ nói không ngủ trong giờ của ta, chứ không nhắc đến Lý phu tử. Xem ra trò vẫn không chịu sửa cái tính hay ngủ gật này, chỉ khéo che đậy thôi."

Ông thở dài: "Thôi bỏ đi, đã phải chép sách thì lát nữa đến giờ của lão ấy, trò cũng khỏi cần đi. Trò cứ bảo bị ta phạt là được, tránh để lão ấy lại sang than phiền với ta chuyện trò vô pháp vô thiên, rồi nào là "nữ nhi không tài mới là đức", "chẳng thà về nhà lấy chồng", vân vân."