"Đại học chi đạo, tại minh minh đức, tại thân dân, tại chỉ vu chí thiện*…"
(*Câu này giảng giải ba mục tiêu lớn của Đại học: Tu dưỡng bản thân - minh minh đức, ảnh hưởng và giáo hóa xã hội - thân dân, cùng hướng tới chuẩn mực đạo đức tối cao - chí thiện.)
Giữa tiếng đọc sách vang vọng, Trần phu tử nghiêm nghị cuộn sách lại rồi gõ lên mặt bàn dài cuối cùng sát cửa sổ.
"Cộc cộc…"
Cái bàn gỗ thấp không còn mới lắm bị gõ một phát, chân bàn vốn đã khấp khểnh lập tức rung lên. Một tiếng "bộp" vang lên, cuốn sách đang dựng đứng đổ rạp xuống, để lộ ra khuôn mặt của một thiếu nữ đang chống cằm ngủ ngon lành.
Trần phu tử hít sâu một hơi, cuối cùng ông cũng không thể nhẫn nhịn được nữa mà quát to: "Phó Trường Ninh!"
Lớp học lập tức im phăng phắc. Phó Trường Ninh cũng bừng tỉnh khỏi giấc nồng. Mắt nàng còn chưa kịp mở nhưng người đã bật dậy theo bản năng, giọng nàng lanh lảnh và nói với tốc độ cực nhanh:
“Từ bậc thiên tử cho đến dân thường, tất cả đều lấy việc tu dưỡng bản thân làm gốc. Không có chuyện gốc đã loạn mà lại trị được ngọn. Cái đáng coi trọng thì lại xem nhẹ, cái không đáng coi trọng thì lại xem nặng…”
Cả lớp lặng đi một khắc, sau đó lại bùng lên một trận cười to. Bởi vì đoạn thiếu nữ vừa đọc thuộc lòng chính là phần tiếp nối ngay sau đoạn mà mọi người vừa dừng lại. Mặc dù đang ngủ nhưng nàng cũng không hề đọc sai chữ nào.
Có kẻ còn tranh thủ lúc lộn xộn mà huýt sáo: "Phó Trường Ninh, giỏi ghê ha!"
Trần phu tử đập mạnh xuống bàn: "Trật tự! Những người còn lại tiếp tục học thuộc! Phó Trường Ninh… Theo ta ra ngoài!"
Phó Trường Ninh lúc này mới hoàn toàn tỉnh táo. Nàng vò mái tóc hơi rối rồi ngoan ngoãn ôm theo sách vở đi sau Trần phu tử.
Tư thục trong thôn được xây dựng từ mười một năm trước. Mọi người vừa bước vào cửa là thấy một bức bình phong, khi đi sâu vào bên trong thì thấy hai lối nhỏ, bên trái dẫn đến Tàng Thư Quán, còn bên phải là lớp học.
Khoảng đất trống ở giữa vốn dành cho lũ trẻ rèn luyện thân thể nhưng mấy năm gần đây nó lại dần bị bỏ hoang. Sau này, không biết nhà ai tinh mắt phát hiện cây cỏ trên mảnh đất này mọc nhanh lạ thường, thế là nó được dọn sạch để trồng hoa màu, tránh lãng phí đất tốt.
Lúc này đang là lúc cày vụ xuân, Trần phu tử dẫn Phó Trường Ninh cẩn thận tránh né những luống ruộng vừa mới xới đất, để tiến vào Tàng Thư Quán ở đối diện. Gọi là Tàng Thư Quán nhưng thực ra, đây chỉ là một gian nhà chính không rộng lắm. Giấy dán trên hai dãy cửa sổ đã mấy năm không thay nên bị phủ một lớp bụi bặm dầu mỡ đen ngòm, ánh sáng chẳng còn xuyên qua được nữa nên khiến căn phòng tối thui.
Phu tử ho khan mấy tiếng rồi đẩy cửa sổ trong làn bụi mịt mù để ánh sáng lọt vào. Phó Trường Ninh đi theo sau, nàng rất tự giác mở hết mấy cánh cửa còn lại rồi dùng gậy chống lên. Căn phòng lập tức sáng sủa hơn hẳn.