Ai ai cũng nói, nhà họ Đoạn ở Minh Thành nuôi phải một kẻ vô ơn. Hai năm trước, lão phu nhân nắm quyền nhà họ Đoạn bệnh nặng nguy kịch, gia tộc chao đảo, con trai dòng chính thì ra nước ngoài, ngược l …
Ai ai cũng nói, nhà họ Đoạn ở Minh Thành nuôi phải một kẻ vô ơn.
Hai năm trước, lão phu nhân nắm quyền nhà họ Đoạn bệnh nặng nguy kịch, gia tộc chao đảo, con trai dòng chính thì ra nước ngoài, ngược lại Phương Tục Thành là bạn chơi cùng của “tiểu Thái tử” lại lên làm chủ cả gia tộc.
Không ai ngờ được.
Hai năm sau, "tiểu Thái tử" nhà họ Đoạn lặng lẽ trở về nước.
Bể bơi ngoài trời lấp lánh ánh nước trên tầng cao nhất của nhà họ Đoạn.
Phương Tục Thành toàn thân không rõ là mồ hôi hay nước, nửa khép mắt nằm ngửa bên mép hồ, vẻ mặt như đang thất thần.
Chẳng bao lâu sau, một cái đầu tròn tròn lông trắng áp vào hõm vai đầy dấu răng của anh, gương mặt trẻ trung tuấn tú ngẩng lên.
Đoạn Tuần nhướn mày: “Anh à, người ta chê anh lạnh nhạt, muốn đổi đối tượng liên hôn thành em.”
Một lúc sau, Phương Tục Thành quay đầu đi: “Đừng gọi tôi là anh.”
Cánh tay trần trụi vẫn siết chặt một túm lông trắng trên đầu người bên cạnh, không hề có dấu hiệu buông tay.
“Không gọi là anh, vậy gọi là gì?” Đoạn Tuần: “Daddy?”
Phương Tục Thành: “…”
Đoạn Tuần áp sát tai Phương Tục Thành, khẽ gọi: “Chồng ơi.”
Truyện hay đọc cuốn nha