Chương 30: Người ở đầu dây bên kia (3)

Điện thoại trong tay Sở Thầm bị siết đến phát ra tiếng kẹo kẹt, hắn cảm thấy mình thật sự đang dùng hết sức chịu đựng cả đời để nhét nó vào túi áo, chứ không phải ném thẳng vào bồn cầu ngay bên cạnh.

Mẹ nó chứ, to thêm được bao nhiêu?

Hắn thật muốn xem nó có thể ‘to’ đến mức nào.

Dù ngoài mặt tỏ ra tức giận, nhưng trong lòng Sở Thầm đã nhanh chóng suy đi tính lại mấy lượt. Lúc đầu hắn cứ tưởng chiếc điện thoại này là thứ bị mình triệu hồi ra từ những vật phẩm rác rưởi trước đó. Nhưng giờ nghĩ lại, rõ ràng hắn đã đoán sai. Cái điện thoại này rất có thể là do một người nào đó cố tình để lại, và bị hắn vô tình nhặt được rồi kích hoạt. Còn tấm thẻ vũ khí trước kia có lẽ chỉ có tác dụng làm thời gian ngưng lại vài giây, giúp hắn tạm thời thoát thân mà thôi.

Rốt cuộc là ai để lại chiếc điện thoại này? Mục đích của những lời nhắc nhở kia là gì? Nếu đã muốn giúp đỡ, sao không gửi tin nhắn cho kín đáo, lại nhất định phải để lộ sự tồn tại của một “kẻ theo dõi” đằng sau cái điện thoại này?

Cuộc đối thoại lúc nãy quá ngắn, chẳng moi được bao nhiêu thông tin, nhưng có một điều Sở Thầm có thể khẳng định, đằng sau chiếc điện thoại kia nhất định là một người thật, chứ không phải hệ thống. Hơn nữa, người này chắc chắn đã đạt được lợi ích nào đó từ việc sở hữu điện thoại, hoặc nói chính xác hơn, là từ trò chơi này. Trên đời này không có bữa cơm nào miễn phí, ở thế giới nào thì chân lý ấy vẫn luôn đúng.

Dựa trên điểm xuất phát đó, Sở Thầm suy đoán ra hai khả năng:

Một là thông tin là sai, đối phương chỉ muốn hại hắn, cái gọi là “lợi ích” chính là cái bẫy dẫn hắn đến chỗ chết.

Hai là thông tin là đúng, nếu tin vào nó, hắn có thể nhanh chóng nắm được manh mối trong trò chơi, tìm thấy điểm đánh dấu trung tâm và nhờ đó giành được phần thưởng. Dù thế nào thì phần thưởng ấy nhiều khả năng cũng liên quan đến nguồn năng lượng trung tâm.

Dù sao Sở Thầm cũng chưa quên điểm đánh dấu trung tâm trong thế giới đầu tiên, và những cuộc tranh cãi trên mạng khi người ta bàn về trò chơi mô phỏng thực tế này.

Có người nói toàn bộ thế giới trong game đều được xây dựng dựa vào nguồn năng lượng trung tâm ấy, nên nó là logic cốt lõi của mỗi thế giới. Cũng có người lại tin rằng đây là một loại nguồn năng lượng chưa rõ nguồn gốc, được chính phủ tận dụng dưới hình thức giải trí để bí mật khai thác. Dù sao đi nữa, thì ở bất kỳ vũ trụ nào, vấn đề sinh tồn của sinh vật luôn xoay quanh tài nguyên và năng lượng, đó là chân lý không thể thay đổi.

Vì thế, bản thân Sở Thầm cũng nghiêng về khả năng thứ hai, người đứng sau chiếc điện thoại đã đưa ra những thông tin chính xác trong giới hạn cho phép.

Chỉ trong vài cái chớp mắt, hắn đã suy nghĩ thông suốt. Sở Thầm mở khóa điện thoại, quyết định trước tiên thử xem lời người kia nói có thật hay không.

Buổi tối, quái vật đều là giáo viên. Vậy đạo cụ để đối phó với chúng, có lẽ phải dựa vào chính đặc điểm của giáo viên để tìm ra. Phòng làm việc của giáo viên là nơi nên đến trước để quan sát. Còn phòng học không có gương cũng đáng chú ý, nơi này rất có thể không phải phòng học thông thường, mà là khu đặc biệt như phòng chứa đồ, kho lưu trữ, văn phòng hành chính,...

Hiện giờ học sinh vẫn đang ăn trưa, trở lại lớp thì cũng không thấy Bao Hoài đâu. Sở Thầm quyết định trước tiên đến văn phòng giáo viên để thử vận may.