Trong phiên bản câu chuyện trước đó của ngài Job, tỷ lệ việc làm của kỵ sĩ rồng mới chỉ là một phần một triệu.
Dominic vừa thu dọn bộ dụng cụ đánh lửa cũ kỹ đến mức không thể cũ hơn, kiểm đếm từng món, thép đánh lửa, đá lửa, bùi nhùi, vừa im lặng lắng nghe những câu chuyện vụn vặt đã nghe đến mòn tai.
Cậu không phản bác, cũng chẳng thấy khó chịu với việc đối phương thêm mắm dặm muối. Dù sao thì ở vực thẳm hỗn mang này, ngoài bóng tối triền miên và những cơn bão ma pháp thường xuyên nổi điên, thì cũng chỉ còn những câu chuyện sinh động của ông chủ này để giải khuây.
Gió đêm thổi qua, cuốn bay vài mớ bùi nhùi và cành cây khô của Dominic.
Cậu vội vàng đứng dậy. Ngày rời khỏi nơi đây còn xa vời vợi, nên bất cứ tài nguyên nào cũng đều vô cùng quý giá.
Ông chủ của cậu cũng tham gia vào đội nhặt nhạnh. Ngài Job tuy là một con người yếu ớt nhưng không phải công tử bột lười biếng, hễ giúp được gì là anh ta luôn hào phóng ra tay.
Trong lúc nhặt cành khô, Job vẫn nói với vẻ mặt hớn hở: "Chị ấy gặp con rồng của mình ở Khu sinh sản Tiamat. Tuy chỉ là á long nguyên tố thôi, nhưng đã là loại rất lợi hại trong đám á long rồi, không, là loại lợi hại nhất! Long tộc chân chính đời nào thèm để mắt đến nhân tộc, cho nên dù chỉ ký khế ước với á long nguyên tố cũng đã là một chuyện vô cùng, vô cùng đáng nể rồi."
"Cậu có biết con á long nguyên tố đó cao bao nhiêu không? Tận 27 feet (khoảng 8,2 mét)! 27 đấy! Chỉ cần bị cánh nó quẹt trúng thôi thì không phải bầm tím một mảng đâu, mà là mỗi nơi văng một mảnh đấy."
"Ai cơ?" Dominic hơi lơ đễnh. Tất nhiên là dù bộ não không mấy thông minh của cậu có tập trung, thì cũng khó mà tiêu hóa hết lượng thông tin lớn như vậy, cho dù câu chuyện thiếu nữ thuần rồng này cậu đã nghe nhiều lần.
"Valerie đó."
"Valerie là ai?"
"Chị họ tôi! Valerie trong ngọn lửa! Niềm tự hào của gia tộc Ponce de Leon chúng tôi!"
Job hơi giận, cậu có thể sỉ nhục anh ta, có thể sỉ nhục câu chuyện của anh ta, nhưng không được sỉ nhục chị họ anh ta! Anh ta vung nắm cành khô trong tay, định quyết chiến với Dominic trên đỉnh vực thẳm.
Nhưng anh ta hiểu lầm Dominic rồi. Người đá khổng lồ chất phác này không phải hỏi Valerie trong truyện là ai, mà là vì đang nói dở thì bị ảo ảnh bất ngờ xuất hiện trước mắt cắt ngang dòng suy nghĩ.
Đó chắc là ảo ảnh thôi nhỉ...