Chương 17: Tiểu Khương vậy mà có công việc đàng hoàng rồi!

- ---Cái miệng này, không bằng chặt bỏ cho xong!

Ngày thứ hai sau khi tỉnh dậy, Khương Lạc Thầm ôm đầu làm tổ trên giường. Điện thoại trước mặt đang chiếu lại cảnh tượng cậu đêm qua ngồi trước sạp cá nướng phát ngôn xằng bậy.

Thiếu bang chủ vừa sáng đã đến thư viện rồi, bây giờ cả ký túc xá là cả thiên hạ của Khương Lạc Thầm. Đinh lớn bé trèo lên lan can giường Khương Lạc Thầm, nhìn cậu đầy thương hại.

Khương Lạc Thầm: "Anh nói thế thật à?"

Cặp sinh đôi gật đầu.

Đinh lớn: "Một trăm phần trăm."

Đinh bé: "Có video làm chứng."

Video là do chính tay Đinh bé quay lại, lời là do Khương Lạc Thầm chính miệng nói ra.

Con đường của idol flop từ tối qua đã đứt triệt để rồi.

Khương Lạc Thầm gào thét aaa: "Sao hôm qua mấy đứa không ngăn anh lại hả!"

Đinh lớn: "Tụi em đâu có ngờ là anh uống có ¾ chai đã ngáo đá vậy chứ, dám chống đối cả sếp cơ! Nếu anh uống hết cả chai sợ là anh leo lên làm sếp luôn?".

Khương Lạc Thầm hối hận xanh mặt, trách hôm qua cậu chơi đá quá liều, kiếm được một ngàn năm tệ đã không nhớ bố con là ai, còn to gan dám nói sếp mồm điêu!

Trên mạng đều nói lứa 00 sau này chỉnh đốn chốn công sở, cậu chỉnh đốn công sở chỗ nào chứ, khác gì đang chê chốn công sở không chỉnh đốn lại mình không.

Tửu lượng Khương Lạc Thầm quá kém, chuyện tối qua chỉ còn lưu lại chút ấn tượng mơ hồ. Cậu hoàn toàn không nhớ ra mình nói mấy lời kia xong sếp Cố đã có phản ứng gì.

Lại còn mờ mịt không biết gì hết, lòng của Khương Lạc Thầm càng lo lắng thêm.

Khương Lạc Thầm trải qua mấy ngày trời yên biển lặng nhưng đứng ngồi không yên.

Cậu vẫn như trước mỗi ngày lượn lờ hai phố Đông Tây, ban ngày mặc áo blouse trắng, khám bệnh cho meo tiêm ngừa cho cẩu mài răng cho thỏ. Đến tối thì toàn thân biến hoá, biến thành khứa trượt xe điện nhanh nhất đường vành đai số 5 phía Đông.

Cơ mà trí nhớ cậu vẫn tốt lắm, mỗi ngày đến trước công ty đều mang khẩu trang, tránh hoạ từ miệng mà ra, tiền cũng ra khỏi túi.

Cậu mỗi ngày tận lực tập nhảy, định thể hiện cho sếp mới xem một trạng trái nỗ lực cầu tiến của bản thân, mượn việc này cảm động vị địa chủ mặt sắt kia. Nhưng đáng tiếc rằng, Khương Lạc Thầm nỗ lực lâu như vậy, Cố Vũ Triết lại chưa xuất hiện một lần nào!

Bạn học Tiểu Khương quả thực không nhịn được, đến nghe ngóng tình hình em gái quầy tiếp tân một chút mới biết được rằng sếp Cố tuần này bay đến thành phố Tây Hồng, ký kết hợp đồng hợp tác gameshow mới với đài truyền hình thành phố.

"Anh đang nghĩ gì đấy?" Cô em gái lễ tân nhổ hạt dưa trong miệng ra, thở dài nói: "Nghệ sĩ trong tay sếp Cố có Thị đế, có Ảnh hậu, có phái ca sĩ có thực lực. Miếng bánh ngon này sao có thể rớt lên đầu các anh chứ?"

"........." Lửa của Khương Lạc Thầm tắt phụt.

Quả nhiên là cậu nghĩ nhiều.

Cậu buồn bực đi đến phòng tập nhảy, vốn tưởng thời điểm này chỉ có một mình cậu bao thầu cả phòng tập, không ngờ rằng vừa mở cửa phòng bị cách âm ra lại có beat nhạc mạnh mẽ ùa đến. Dáng người thiếu niên cao ráo đứng trước gương bắt nhịp theo từng điệu nhảy.

Mỗi lần thiếu niên vươn tay, mỗi lần đạp đất đều thể hiện sức lực kinh người. Giày tập nhảy rẻ tiền trượt trơn trên mặt đất giúp cơ thể hắn xoay chuyển, những giọt mồ hôi cũng từ mái tóc ướt đẫm của hắn rơi xuống.

Trong phòng tập nhảy trống trải, trên sân khấu không có người vây xem này, thiếu niên như đang toả sáng rực rỡ. Cậu chuyển động theo sự dồn dập của tiếng nhạc, tiếng trống đánh lên sôi nổi, cao trào dần được đẩy lên cao.

- ---Văn Quế trời sinh để đứng trên sân khấu.

Không cần biết đã xem bao nhiêu lần solo dance của Văn Quế, tâm trí của Khương Lạc Thầm lúc nào cũng chỉ xuất hiện mỗi câu nói này.

Đoạn thời gian gần đây Khương Lạc Thầm bận thực tập ở trường, Văn Quế thì đi làm thêm quá nhiều. Thời gian tập nhảy của hai người thường không trùng nhau, không ngờ tới hôm nay lại gặp được ở công ty rồi.

Bài nhảy của Văn Quế không phải là bài hát của bọn họ, mà là từ bài solo mới vừa ra lò của main vocal Thịnh Chi Tầm - nhóm nhạc B.R.E.A.K, mang tên . Bản điện tử của bài solo này có giá 6 tệ, fans đập tiền vào như nước, vừa tung ra một tiếng thôi đã phá hơn trăm triệu tổng doanh thu. Khương Lạc Thầm cũng lần đầu đóng góp 6 tệ.

Không phải do cậu là fan của nhóm B.R.E.A.K hay là Thịnh Chi Tầm, mà với tư cách là học tra, cậu muốn ngó xem thử bài thi của học bá.

Bạn học Tiểu Khương xem xong MV chủ đề đã chìm ngập trong sự ghen tỵ: Moá, có tiền đã ghê! Cậu muốn mời soạn nhạc của Grammy, mời biên đạo nhảy từ Hàn Quốc, quay MV ở nước Anh, nếu có thể sẽ thêm tí hiệu ứng đặc biệt của nước Úc làm hậu kỳ!

Cơ mà ghen tị thì ghen, người Khương Lạc Thầm ghen tị nhiều lắm, cậu còn ghen với hai vị baba của con ngựa kia kìa, cũng phải sống qua ngày như thường thôi.

Thấy Văn Quế đắm mình vào trong âm nhạc, Khương Lạc Thầm không làm phiền hắn nên cẩn thận đóng cửa. Cậu đi vòng qua phía sau của phòng tập nhảy bỏ nhẹ balo xuống.

Bài hát không tính là dài, sau đoạn cao trào sẽ lặp lại một đoạn điệp khúc rồi kết thúc.

Cuối cùng là động tác ending, hai tay Văn Quế làm động tác móng vuốt sói bắt chéo lại trước ngực, xé ra hai bên một cách mạnh mẽ, tựa như chú sói con vừa bộc lộ móng nhọn của mình đã muốn xé toạc cánh rừng kiên cố trước mặt ra.

Thông qua gương lớn trước mặt, tầm mắt của Văn Quế rơi vào Khương Lạc Thầm phía sau lưng mình.

Ánh mắt của thiếu niên mang theo ngọn lửa rực vô tận, là tham vọng hừng hực mà hắn chưa từng che giấu.

Tiếng nhạc đã dừng lại.

Khương Lạc Thầm sững sờ một chốc, phản ứng lại thì lập tức giơ hai tay lên ngực vỗ vỗ như con hải cẩu: "Văn Quế anh yêu cậu!!! Ụp pa, sa rang hê!!! Anh gì ơi, không có anh sao em sống nổi!!!"