Không đợi cậu và Lâm Vị Nhiên tranh luận chủ nhân cái nồi, điện thoại của Lâm Vị Nhiên đã rung lên.
Lâm Vị Nhiên nói chuyện điện thoại dùng tiếng Quảng Đông, Khương Lạc Thầm vốn dĩ là người phương Bắc nên nghe không hiểu (câu tiếng Quảng duy nhất cậu nghe hiểu được chính là "Ăn cớt đê.gif). Nhưng có thể thấy được vẻ mặt anh không được vui vẻ lắm.
Cúp điện thoại xong, trên trán Lâm Vị Nhiên xuất hiện thêm mấy nếp nhăn.
Anh ta nhìn Khương Lạc Thầm: "Bạn nhỏ, tôi phải đi rồi, hôm nay rất vui được gặp cậu."
Khương Lạc Thầm: "Anh gọi tôi bạn nhỏ, tôi thấy anh hẳn cũng không lớn lắm."
"Dẫu sao vẫn hơn cậu vài tuổi." Mặc dù Lâm Vị Nhiên nói tiếng phổ thông, nhưng lại mang chút khẩu âm của tiếng Quảng, nghe hệt như phim TVB Khương Lạc Thầm xem lúc nhỏ.
Có thể là do khẩu âm của Lâm Vị Nhiên, cũng có thể do khí chất đặc biệt của anh, hoặc cũng có thể do giữa hai người đẹp trai sẽ có tinh tinh tương tích*, Khương Lạc Thầm rất có thiện cảm với anh ta.
[*惺惺相惜 (tinh tinh tương tích): Người có tính cách, chí thú, cảnh ngộ tương đồng thì thường bảo vệ, đồng tình, hỗ trợ cho nhau.]
Khương Lạc Thầm chủ động hỏi: "Tôi thêm Wechat anh được không?"
Đột ngột như vậy, Lâm Vị Nhiên lắc lắc đầu: "Xin lỗi, tôi không có Wechat."
Khương Lạc Thầm: "Ơ, vậy Instagram, Twitter hoặc thứ khác thì sao?"
"Tôi không dùng bất cứ mạng xã hội nào." Lâm Vị Nhiên không giống người hiện đại chút nào, "Nhưng tôi có thể để cho cậu địa chỉ email của tôi, cậu có việc thì gửi mail liên lạc tôi, tôi sẽ check đúng lúc."
Khương Lạc Thầm: ".....Ờ, được thôi."
Mặc dù cậu đáp "Được thôi", nhưng Khương Lạc Thầm biết, cậu sẽ không bao giờ gửi mail cho Lâm Vị Nhiên! Bình thường liên hệ thầy hướng dẫn qua email cũng đủ làm cậu kinh hồn bạt vía rồi, có phải tự chê mình rảnh háng quá nên đi tìm thầy mới không?
.............
Phần diễn của diễn viên đặc biệt không nhiều, lời thoại cũng không. Khương Lạc Thầm quay với tổ B một ngày, tới tối đã đóng máy. Bó hoa chúc mừng đóng máy thì không có, nhưng có thể lĩnh được một hộp cơm.
Lúc bọn họ quay phim, xung quanh ngoại trừ diễn viên quần chúng thì đều là bạn học vây xem. Lúc vừa bắt đầu bọn họ còn sôi nổi bừng bừng, hệt như xem xiếc miễn phí. Từng người một giơ điện thoại lên nhìn ngó xung quanh, xem được nửa ngày thì phát hiện mỗi một cảnh cứ quay đi quay lại, lúc thì chỉnh sáng, lúc lại đổi vị trí máy quay, lúc nữa đổi hướng di chuyển....Đám người dần dần giải tán, thời gian là điểm số— Cất công đứng xung quanh chụp hình, không bằng về học thêm từ vựng, đè chết bạn học.
Tuy Khương Lạc Thầm đánh cái mặt vô cùng lố lăng, song người đi tới lui trong trường quay cậu cũng không có chút xấu hổ nào. Dù sao cậu cũng có kinh nghiệm diễn xuất, khả năng dẹo trước ống kính như thiên phú trời cho, không 0 không lấy tiền. Lúc đầu đạo diễn lo cậu diễn không tới, sau thì lo cậu tém lại không được.
Đợi đến lúc quay xong rồi, phó đạo diễn cầm theo một xấp tiền mặt phân phát cho diễn viên quần chúng, lúc đưa Khương Nhạc Thầm lại gọi riêng biệt cậu qua một bên.
Phó đạo diễn vắt cái túi bên hông, không khác gì nhân viên soát vé trên xe bus. Hắn dứt khoác lấy mười hai tờ tiền đỏ rực từ túi ra, đưa Khương Lạc Thầm: "Bạn học Tiểu Khương, đây là phí vất vả ngày hôm nay."
Khương Lạc Thầm vốn tưởng phí vất vả có 1000, không ngờ lại là 1200. Vui đến nỗi hai mắt phát sáng, hét lên một câu: "Cảm ơn ông chủ" rồi nhận lấy tiền. Cậu đếm từng tờ, dùng ngón tay vân vê mặt nổi, song lại mở flash điện thoại soi logo tiền giấy.
Phó đạo diễn cười cậu: "Tuổi cậu nhỏ thế này, không ngờ kinh nghiệm cũng không ít. Cậu yên tâm, tuy đoàn phim bọn tôi không lớn, nhưng vẫn cần mặt mũi, không đưa diễn viên tiền giả đâu.
"Mặt mũi có quan trọng bằng tiền không?" Khương Lạc Thầm rất cẩn thận, mặt không đổi sắc kiểm tra tới tờ cuối cùng.
Phó đạo diễn không thúc giục cậu, đợi Khương Lạc Thầm kiểm tra xong, móc điện thoại từ trong túi ra, nói: "Tiểu Khương, thêm wechat đi."
Khương Lạc Thầm được cưng chiều đâm ra sợ.
Cậu vốn nghĩ công việc hôm nay chỉ là mua qua bán lại một lần, không ngờ phó đạo diễn lại chủ động muốn thêm Wechat của cậu! Việc này không phải có ý nghĩa là cậu diễn không tệ, lần sau có thể tiếp tục tới làm không?
Đuôi chó cậu bắt đầu vểnh lên.
Ai mà ngờ được sau khi thêm xong rồi, phó đạo diễn lại gửi cho cậu một cái bao lì xì.
Khương Lạc Thầm: "?"
Phó đạo diễn: "Nhận đi, này là đạo diễn bảo tôi gửi cho cậu. Không nằm trong ngân sách, xem như cậu ấy trợ cấp cá nhân."
Khương Lạc Thầm càng ngu người thêm.
Khương Lạc Thầm: "Đạo diễn nào?"
Không trách được cậu hỏi như vậy, đoàn làm phim phân hai tổ AB, đạo diễn cũng có hai người. Tất nhiên, đạo diễn tổ A mới là đạo diễn chính, đạo diễn B chỉ phụ trách đến trường chỉ đạo quay phim.
Khương Lạc Thầm thích tiền, nhưng không thích nhận tiền không rõ nguồn gốc— Hôm nay cậu với đạo diễn tổ B nói chưa quá năm câu. Đạo diễn tổ B từ đầu đến chân không được thơm tho, là một người làm thuê điển hình, làm công thì sao có thể tự móc tiền túi phát thưởng cho người làm thêm khác chứ?
Phó đạo diễn: "Tất nhiên là đạo diễn chính đoàn phim bọn tôi rồi." Giọng điệu hắn có chút quái lạ, "Thằng nhóc cậu lợi hại thật. Đạo diễn bọn tôi tới tổ B xem tiến độ, trước khi đi bảo tôi gửi cậu thêm 300 tệ phí vất vả."
Radar não của bạn học Tiểu Khương dựng lên: "...........Đạo diễn các anh tên gì?"