Chương 11: Là đặc thù hay đặc (t)?

Bởi vì Khương Lạc Thầm đã nhận được vai diễn đặc thù*, trong phút chốc eo không đau lưng không mỏi nữa, háo hứng đi tìm thầy trang điểm.

*大特 (演员): diễn viên đặc thù hoặc là cameo - ý chỉ những diễn viên đặc biệt không có nhiều lời thoại, đất diễn nhưng có thể sẽ mang vai trò quan trọng trong kịch bản. Được tuyển chọn bởi ekip làm phim vì đặc thù của vai diễn, như vai của Khương Lạc Thầm là loại thứ 3 =))))))).

Trong đoàn phim, chỉ cần còn thở đều được gọi là thầy. Người phụ trách trang điểm là thầy trang điểm, người phát cơm hộp gọi là thầy hậu cần, lái xe chở tổ thì gọi là thầy tài xế...Người nào không biết còn tưởng nghề nhà giáo này do người Sơn Đông* thành lập nên.

*do người Sơn Đông thích gọi người khác là thầy (lão sư - 老师) (bất kể tuổi tác giới tính), giống như việc người Nam thích gọi người khác là ông chủ (lão bản - 老板).

Giống như Khương Lạc Thầm bây giờ, bị biến thành thầy cameo.

Dù sao là một diễn viên đặc thù có lời thoại, thầy hóa trang bảo cậu ngồi xuống trước gương, nghiên cứu kỹ gương mặt cậu trong vài phút, song anh ta thấy cậu đã đánh qua lớp nền và vẽ lông mày thì suy nghĩ một hồi, lấy thỏi son màu nâu đậm từ trong túi makeup ra...Ơ, màu đen.

Khương Lạc Thầm hãi hùng: "Không được dùng thầy ơi, em diễn đặc thù, không phải đặc t(omboy)* đâu!

bản gốc là 大(t): /dà/(t) bên Trung dùng chữ t này chỉ mấy bạn nữ thích ăn mặc giống nam giới, mang nghĩa của tomboy (tác giả chơi chữ).

Thầy makeup: "Có gì khác nhau sao? Dù gì nhân vật này cũng không thích người khác giới."

"....." Nói có vẻ rất có lý, Khương Lạc Thầm hết cách phản bác.

Cậu rầm rì lấy cây son màu nâu đậm tô lên môi, đánh thêm phấn mắt màu xám khói cùng bộ. Trong vài phút ngắn ngủi, từ một idol flop lạc quan vui vẻ đã biến thành một idol flop...không nhìn ra nam hay nữ.

Nói thật lòng thì, kiểu trang điểm này chỉ có Khương Lạc Thầm mới gánh nổi. Khung xương mặt đẹp, có khí chất tốt. Cho dù có hóa trang ô dề như vậy cũng không bị "che lấp", còn làm nổi bật lên vẻ đẹp độc đáo của riêng cậu.

Rốt cuộc vẫn là chưa thử qua thể loại hóa trang này, Khương Lạc Thầm selfie mấy tấm trước gương, cẩn thận chọn ra tấm ưng ý nhất rồi gửi cho Văn Quế.

Tiểu Khương Tiểu Khương không thích ăn gừng: Có đó không?

Tiểu Khương Tiểu Khương không thích ăn gừng: Tới chiêm ngưỡng vẻ đẹp của ông đây đi.

Văn Quế:?

Văn Quế: Anh đây à?

Tiểu Khương Tiểu Khương không thích ăn gừng:.....

Văn Quế: Khương Lạc Thầm, không lẽ anh nghĩ rằng chuyển giới cũng có thể thay đổi vận mệnh bị tôi 1 à?

Tiểu Khương Tiểu Khương không thích ăn gừng:....

Bạn học Tiểu Khương tức ói máu kéo Văn Quế (tạm thời) vào danh sách đen.

Chưa qua bao lâu thì phó đạo diễn đã đến rồi. Lần này trong tay hắn cầm thêm mấy tờ giấy mỏng mỏng, trên mặt in chằng chịt chữ. Khương Lạc Thầm rất quen với tờ giấy này, trong đoàn phim được gọi là giấy bay*, cũng là cuốn kịch bản mà thầy biên kịch tạm thời sửa lại. Bởi vì không kịp đóng thành cuốn nên được gọi là giấy bay.

*giấy bay: 飞页 - kịch bản mà biên kịch sẽ viết thêm trong quá trình quay phim, không có trong kịch bản gốc. Nhiều đạo diễn sẽ quay phim theo kiểu này - không có cốt truyện cụ thể mà sẽ thêm thắt chi tiết trong quá trình quay phim để chân thật hơn (mình cũng không biết dịch sao, để nó giấy bay luôn vậy).

Bạn học Tiểu Khương cầm lấy một tờ kịch bản, cậu xem lướt qua nhanh một lần, cũng biết được đại khái kịch bản là nữ chính giúp đỡ một bạn học bị bắt nạt trong trường. Không ngờ rằng tới lúc nữ chính gặp khó khăn, cô bạn học từng được giúp đỡ lại quay đầu nói xấu sau lưng, cười nhạo nữ chính.

Khương Lạc Thầm đóng vai cô bạn học ăn mặc trang điểm (kể cả tính hướng) không giống với người thường, nên bị bắt nạt.

Khương Lạc Thầm một phút đã đọc xong hết kịch bản, kén chọn nói: "Kịch bản gì mà lỗi thời vậy, biên kịch lúc viết mang theo não chưa vậy? Đến loại kịch bản như này mà đạo diễn cũng thông qua sao?"

Phó đạo diễn: "Quên nói, bộ phim này là do đạo diễn bọn tôi tự biên tự diễn. Cậu ấy vừa là đạo diễn vừa là biên kịch."

Khương Lạc Thầm lật mặt lẹ: "Ây da, vị đạo diễn này thật là nhìn xa trông rộng, chỉ có mấy chữ ngắn ngủi như thế này mà cũng có thể bộc lộ trọn vẹn nội tâm phức tạp của nhân vật, dựa vào thực trạng bắt nạt của trường học mà thăm dò thế giới nội tâm của học sinh!"

Phó đạo diễn phun ra một câu: "Bạn nhỏ, tôi thấy cậu khá hợp làm phó đạo diễn."

Khương Lạc Thầm: "?"

Phó đạo diễn cảm khái nói: "Cậu sao mà vuốt mông ngựa còn giỏi hơn tôi."

*vuốt mông ngựa = nịnh hót =)))))))))))