Chương 47: Gấu trúc đỏ

Hôm nay là chiều ngày làm việc, Khương Lạc Thầm đột nhiên phát sóng nên trong phòng chẳng có bao nhiêu người, cơ mà ít người cũng được, cậu có thể---- nhìn rõ bão bình luận của mọi người.

""Cậu đang làm gì ế?" Nhìn không ra hở? Mình đang thái rau này."

""Đừng để lộ dao ra mà, phòng livestream sẽ bị sập đó." Cảm ơn nha, mình sẽ chú ý."

""Cậu đang xuống bếp à"? Coi như vậy đi, mình đang chuẩn bị khẩu phần ăn cho động vật."

""Động vật gì"? Động vật nào cũng có, mình đang ở sở thú."

""Sao cậu lại ở sở thú chứ?" Sẵn tiện ở đây mình tự giới thiệu chút cho các bạn fans mới biết luôn, ngoài làm một idol ưu tú ra, mình còn là sinh viên hiện đang học ngành Thú Y. Tóm lại, mình là một người muốn nhan sắc có học vấn, muốn học vấn có nhan sắc."

""Trượt môn gì có thể tìm cậu khám bệnh?" Xin lỗi nha, chuyên môn của mình là chữa bệnh cho động vật nhỏ, động vật linh trưởng khổng lồ mình không nhận khám bệnh."

"Thấy trên báo nói Văn Quế tham gia [Lôi đình vũ giả] mùa 3 rồi hả? Sao cậu không đi?" Thì cậu nói rồi đó [Lôi đình vũ giả], khi nào có [Lôi đình thú y] thì mình đi nha."

Khương Lạc Thầm vừa thái rau, vừa tán dóc với các bạn fans trong phòng livestream. Nếu như vậy thì cậu có thể là idol đầu tiên trong giới giải trí livestream ở vườn bách thú.

Có fans ở đây, coi như việc chuẩn bị đồ ăn khô khan không chán đến thế nữa.

"Có thể nhìn thấy động vật nào?" Khi nãy trả lời câu hỏi này rồi mà, sở thú bình thường sẽ có những động vật gì, thì ở đây cũng có những động vật ấy, sư tử hổ gấu đen cùng loại. Mình là người mới nên không gặp được, không phải vì bảo vệ tụi nó mà là bảo vệ tụi mình cơ. Dù sao tụi nó vẫn giá trị hơn mình, làm tổn thương một cộng lông gấu thôi mình cũng không bồi thường nổi. Giống như mình đang là thực tập sinh, chỉ có thể chăm sóc cho các bé động vật như vẹt nè, cừu nè, bé..." Chưa dứt lời, Khương Lạc Thầm đột nhiên dừng lại.

Bởi vì màn hình trực tiếp của điện thoại phản chiếu nên thấy được một bóng dáng màu cam, bỗng chốc lướt qua ở sau lưng.

Mới nãy cậu còn tưởng màu tóc cam của mình phản chiếu, nhưng màu tóc của cậu tươi hơn nhiều, còn màu của cái bóng vừa vọt qua sau lưng lại đậm hơn.

Khương Lạc Thầm: "...Cái thứ khi nãy, là một mình mình thấy được thôi hả, hay các em gái đều thấy hết rồi?"

Trả lời cậu là một loại "Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa" lướt nhanh trên màn hình trực tiếp.

Không rõ là các nàng khoái chí hay là sợ nữa.

Khương Lạc Thầm hít sâu một hơi, chầm chậm quay người lại---- Sau lưng trừ đống rau cải chất như núi ra thì không có vật gì khác nữa, nhưng sau một núi rau cải kia lại vang lên tiếng sột soạt.

Khương Lạc Thầm nhìn con dao thái rau trong tay mình, cảm thấy hơi nguy hiểm nên vứt sang một bên. Cậu đứng taị chỗ xoay hai vòng cũng không tìm ra được vũ khí cầm tay nào khác, chỉ có thể chọn củ cà rốt thô nhất to nhất giơ thẳng lên ngực, chầm chậm bước đến núi rau củ.

Trong phòng trực tiếp, hơn ngàn khán giả trực tuyến thấy được cảnh này: Cậu nhóc xinh xẻo để đầu cam với vẻ mặt nghiêm túc, trên người mặc một chiếc tạp dề, mỗi hai bên tay cầm một củ cà rốt, trong không trung giương kiếm hoa [4] rồi bước một bước bát quái [5], sau đó chầm chậm tiếp cận sát mép bờ vực kia. Rõ rành rành là một cảnh tượng buồn cười vãi đạn, đoạn lại nghiêm túc một cách quái lạ.

Một bước, hai bước, ba bước.

Lúc này đây, tốc độ làm mới của đạn mạc livestream cũng đã dần chậm lại, mọi người lập tức ngưng thở, sợ sệt nhìn chằm chằm núi rau củ khổng lồ kia.

Khi nãy một cái bóng màu cam vừa xoẹt ngang qua, tất cả mọi người đều thấy được. Ban ngày ban mặt không thể là ma quỷ lộng hành, khả năng duy nhất có thể là động vật nào đó được thả rông ở vườn bách thú.

Cuối cùng thì Khương Lạc Thầm đã bước đến trước núi rau cải, cậu hít sâu một hơi, dùng củ cà rốt dài ơi là dài trong tay gõ nhẹ thử hộp giấy. Âm thanh sau núi rau củ tạm dừng lại mấy giây, sau đó ngày càng táo bạo hơn, càng ngày càng lớn.

Âm thanh nghe giống như động vật sau núi bị chọc giận rồi.

Cậu lấy hết dũng khí, dưới chân dùng sức đá thùng giấy rỗng sang một bên. Con vật trốn sau núi mất đi chỗ núp, bộ lông màu cam trong nháy mắt tức điên, đồng tử tròn xoe lộ ra vẻ kinh hãi---

- -- Không ai ngờ đến vậy mà là một con gấu trúc đỏ [7].

Một con gấu trúc đỏ màu cam đậm, có cái đuôi lớn với bộ lông xù tơi tơi.

Trong móng nó còn đang cầm một quả táo lớn đang gặm dở.

Khương Lạc Thầm: "!!!"

Bão bình luận: "!!!"

Người khác không biết chứ Khương Lạc Thầm thì rõ: Khu vực hoạt động của gấu trúc đỏ nơi chuẩn bị đồ ăn này cực kỳ xa xôi, ở giữa không những có tấm lưới ngăn lại mà còn có rừng hươu với vườn chim, sao mà nhóc con ham ăn trèo đèo vượt suối, lội được đến chỗ này?

Bão bình luận loé vυ"t qua liên tục.

"Aaaaaaaaaaaa đáng iu quá dị, khi nãy mình còn tưởng là mèo hoang, vậy mà là gấu trúc đỏ á hả?"

"Gấu trúc đỏ thông minh quá vậy, còn biết trèo tường đến ăn trộm đồ ăn à?"

"Cute quá dạ, sờ chút được hem?"

"Không nghĩ tới được tui xem livestream idol thấy được gấu trúc đỏ luôn á."

"Đột nhiên hiểu ra tại sao leader tiểu Khương kiên quyết hoàn thành sự nghiệp học hành cho xong rồi, mỗi ngày sống chung với động vật đáng yêu như vậy còn hơn phải thấy đồng đội chứ hả?"

Khương Lạc Thầm cúi đầu nhìn gấu trúc đỏ.

Gấu trúc đỏ ngẩng đầu nhìn Khương Lạc Thầm.

Động vật kiểu gấu trúc đỏ trời sinh đã nhát gan, lực công kích không lớn, thích ăn các loại trái cây, lá cây, sâu bọ. Nghĩ nó đói thảm lắm rồi, mới chạy lại đây lén ăn trái cây nhỉ.

Lòng Khương Lạc Thầm mềm nhũn, cầm củ cà rốt trong tay nhét vào túi của tạp dề, sau đó cúi người xuống chìa tay ra với gấu trúc đỏ.

"Ê nhóc con," Cậu dùng giọng nói dẹo nhất bình sinh hỏi nó, "Mi lạc đường hay---"

Một câu còn chưa nói xong, gấu trúc đỏ bị hoảng sợ bỗng chốc nổi dậy hét lên một tiếng, trực tiếp ném quả táo trong tay về phía Khương Lạc Thầm.

Khương Lạc Thầm không kịp trở tay, bị quả táo kia đập thẳng vào lỗ mũi. Cậu chỉ cảm giác được trước mắt tối đen, mũi đau xót, giây tiếp theo máu mũi đã phọt ra ngoài!

Bão bình luận loạn hết cả lên, Khương Lạc Thầm ôm lỗ mũi đau nhức của mình ngã xuống dưới đất, còn nhóc con gan lớn bằng trời kia đã sớm phất đuôi, xì một tiếng chuồn đi luôn.

Vào khoảnh khắc này, trong đầu Khương Lạc Thầm hiện ra một câu nói ---- May mà mũi cậu là trời sinh, nếu không phải tốn một khoảng tiền lớn để đi sửa mũi nữa!

- ---------------

[5] [6]: Động tác của bé Khương có thể mường tượng là như này:

[7]: Gấu trúc đỏ

- ---------------------------------

Logic của người bình thường: Thấy nguy hiểm thì cầm dao.

Logic của bé gừng: Thấy nguy hiểm vứt dao, cầm cà rốt.