Thứ 6, Khương Lạc Thầm nghỉ ngơi không cần đi thực tập. Như thường ngày thì cậu khẳng định sẽ vác xe trượt tới công ty báo cáo rồi, nhưng hôm nay cậu liệt trên giường không muốn di chuyển.
Tới công ty làm gì nữa, làm sấp mặt không ai thấy, nói xấu một câu bị sếp nghe.
Người khác đi làm để kiếm tiền, cậu đi làm để bị trừ tiền.
Không bằng ở ký túc xá mặc kệ sự đời, nằm liệt giường tới khi mặt trời lặn, ngoài hô hấp ra còn không thải thêm carbon - bảo vệ môi trường.
Vậy là bạn học Tiểu Khương dùng acc clone lướt mạng xem mấy tin bát quái, phía dưới ký túc xá đột nhiên vang lên tiếng ồn ào.
Khương Lạc Thầm từ trong rèm ngó đầu ra với cái thân trên nhẵn bóng, hỏi: "Sao thế?"
Trước cửa sổ ký túc xá ló ra hai cái đầu, cặp song sinh bạn cùng phòng của Khương Lạc Thầm vươn cổ nhìn ra ngoài cửa số như Timon trên thảo nguyên.
Nghe được động tĩnh của Khương Nhạc Thầm, Đinh lớn - anh của cặp song sinh quay đầu nói với cậu: "Nhanh nhanh nhanh có biến— Dưới lầu đang quay phim nè!"
Khương Lạc Thầm không hứng thú, chui lại vô rèm: "Ồ..."
Đinh bé: "Đóng phim nè, Lạc Lạc anh không tò mò à?"
Khương Lạc Thầm: "Có gì để tò mò? Làm ơn đi mấy đứa không tôn trọng anh vậy, anh ít nhiều cũng là idol flop, tốt xấu gì cũng đã thò được nửa cái chân vô làng giải trí đó! Anh còn chưa gặp được cái máy quay phim, chưa gặp được microphone nào sao?"
Đinh lớn: "Chậc chậc chậc, vậy sao em nhớ được lần trước anh uống say ôm đàn chị Hoàng gào khóc, nói bản thân tưởng niệm những ngày đi làm vậy?"
Mặt Khương Lạc Thầm thoáng chốc đỏ lên.
Đinh bé: "Đàn chị Hoàng? Đàn chị Hoàng nào? Đàn chị Hoàng mèo hay đàn chị Hoàng cẩu?"
"Đều không phải," Đinh lớn nháy nháy mắt, "Là đàn chị Hoàng bò."
Đinh bé: "Chị bò không phải bị tống vô trại chăn nuôi rồi à?"
Đinh lớn: "Đúng rồi, ngày hôm đó Lạc Lạc uống say, trèo tường đi qua chuồng bò, ngăn không được! Anh ấy cưỡi đàn chị chạy khỏi ký túc xá, người trông chuồng thì vừa cầm dĩa đồ ăn chạy đuổi theo ở phía sau. Nếu không phải anh khiêng anh ấy về, có khi đã bị nhân viên trông chuồng xiên chết rồi."
Đinh bé: "Vãi, cái này còn đẹp hơn quay phim luôn?"
Đinh lớn: "Mày muốn xem không, anh tìm bạn nào có video CCTV quay chuồng bò hôm đó."
Đinh bé: "Chép thêm mấy bản đi, đợi lúc Khương flop kết hôn thì phát lên màn hình lớn!"
Khương Lạc Thầm thẹn quá hóa giận, túm gối ném xuống: "Tụi bây có biết xấu hổ không!!!"
Cặp song sinh không có tình người cười hí hí hố hố.
Lúc bọn họ đang cười nói náo nhiệt, chiếc giường cạnh bên cửa đột nhiên có động tĩnh.
Màn giường bị hất ra, một nam sinh cao lớn đầu đinh với nước da ngâm đen từ bên cạnh bàn đứng dậy, chân xỏ vào một đôi bốt rồi lấy áo khoác trùm lại thân hình cường tráng của hắn.
Ánh mắt người đó đảo một vòng ba bạn cùng phòng ồn ào, cuối cùng dừng lại ở Khương Lạc Thầm, ném một câu với giọng điệu u ám: "Ồn chết được."
Rồi hắn vác balo đi, không quay đầu lại bước ra khỏi ký túc xá.
Lời của hắn như đấm vào tai, vô tình phá vỡ không khí vui vẻ hòa thuận ban đầu trong phòng ngủ.
Khương Lạc Thầm nằm trên giường và cặp song sinh dưới giường ngơ ngác nhìn nam sinh bước ra ngoài, tiếng cười bị chặn lại trong họng.
Đinh lớn là người phản ứng đầu tiên, xắn tay áo đuổi ra cửa: "Ê, tôi nóng tính lắm đó...Bây giờ cũng không phải giờ ngủ! Nói có vài câu thì làm sao?"
Đinh bé vội chạy lại giữ lấy anh trai: "Được rồi được rồi, cũng là bạn cùng phòng 5 năm rồi, Mông Hách là loại người gì anh chưa biết sao?"
Đinh lớn hầm hừ: "Nếu cậu ta không ưa bọn mình thì đã sớm chuyển đi rồi. Đường đường là bang chủ còn thiếu tiền thuê nhà à?"
Ký túc xá nam sinh không phải bền chắc như thép. Phòng bọn họ 4 người - Khương Lạc Thầm và cặp sinh đôi thường xuyên đi chơi với nhau, mỏ cũng hay hỗn rồi cãi lộn, quan hệ vô cùng hòa hợp. Chỉ có duy nhất Mông Hách độc lai độc vãng, không bao giờ nói với bọn họ hơn một chữ.
Nhà Mông Hách có tiền - việc này khi vừa nhập học bọn họ đã biết. Người khác học chuyên ngành này bởi vì yêu thích động vật, có người thì cảm thấy làm Thú y có thể kiếm ra tiền. Chỉ có Mông Hách là không giống, hắn là vì kế nghiệp gia đình.
Nhà của hắn sở hữu một trang trại lớn ở phía Tây Bắc, chuyên làm xuất khẩu thương mại gia súc, bị bạn bè trêu gọi là Mã thiếu bang chủ.
Mã thiếu bang chủ: Nhà có trại ngựa nên gọi là Mã -> Mã = ngựa =))))Nhưng đáng tiếc là, vị thiếu bang chủ này với Khương Lạc Thấm cứ sao sao. Thật ra lúc đầu hắn với Khương Lạc Thầm không có mâu thuẫn gì cả. Nhưng sau nhiều lần Khương Lạc Thầm từ công ty trở về ký túc xá với bộ dạng chưa tẩy trang, trên tóc còn đính mấy hạt cườm, mắt còn dính đống phấn, quần áo lộ trước lộ sau, thể loại trang điểm "không đủ nam tính" này làm Mông Hách rất chói mắt, từ đó quan hệ hai người về sau đột ngột thay đổi, rơi vào hầm băng.