Chương 39: Có khi đỉnh lưu cũng muốn làm fan mẹ cậu nhỉ

Chỉ dừng lại có mấy giây ngắn ngủi, Thịnh Chi Tầm cũng không để ảnh hưởng đến buổi biểu diễn tiếp theo của mình, fans xung quanh cũng không phát hiện ra phút chốc thất thần của idol mình.

Nhưng Cố Vũ Triết là loại người gì chứ, anh nhạy cảm hơn bất cứ người nào để có thể nắm bắt được từng biến đổi nhỏ trên sân khấu.

Cố địa chủ nhìn Khương Lạc Thầm bên cạnh: "........Sao tôi có cảm giác, vừa nãy Thịnh Chi Tầm đang nhìn cậu?"

"Sao vậy được? Anh ta đâu quen biết tôi." Khương Lạc Thầm ỷ vào cái mặt ngoan ngoãn của mình, nói xạo đến mắt cũng không thèm chớp: "Anh ta đỉnh lưu tôi flop, chỉ có nghe idol flop lên trăng ăn vạ, chưa từng nghe đỉnh lưu về quê bố thí."

Vì trông cậu nói rất thản nhiên, tuy Cố Vũ Triết có hơi nghi nghi, nhưng vẻ hoài nghi này rất nhanh đã tiêu tan rồi.

Cho đến khi biểu diễn trên sân khấu kết thúc, Thịnh Chi Tầm dắt bốn đồng đội của anh ta lên sân khấu lần nữa vẫy tay chào tạm biệt khán giả. Vốn định biểu diễn 40 phút, lại thêm hai lần encore thành ra ngót nghét gần một tiếng đồng hồ, gần như là một nửa buổi concert.

Các chị em giơ điện thoại chụp muốn mềm cả tay, khán giả bình thường cũng vỗ muốn nát tay, còn ban tổ chức đếm tiền muốn mỏi tay... Hay quá, người nào cũng đã có một đêm thật high, chỉ có mỗi nhóm trưởng Tiểu Khương tội nghiệp bị ông chủ Cố đè ra bắt "học hỏi kinh nghiệm tiền bối", chịu đủ rồi nha.

Gần mười nghìn người trên sân, giải tán hết cũng mất nửa tiếng đồng hồ.

Vì người tụ tập ở hội nhạc quá đông nên sóng cũng không được tốt. Cho dù có hai chiếc xe viễn thông đứng kế bên vẫn mãi không có chút tín hiệu nào.

Khương Lạc Thầm cảm thấy không có sóng rất oke ---- Cậu biết một kiểu người, đi ra ngoài du lịch một ngày 20 cái status, ăn ở nhà hàng cao cấp ăn một món chụp một món, xem nhạc hội sẽ livestream từ đầu đến cuối trong vòng bạn bè.

Mém chút nữa là báo cáo toàn thiên hạ biết một ngày mình đi ẻ mấy lần rồi.

Hôm nay tín hiệu ở hội nhạc không tốt, không biết có bao nhiêu người với ước mộng livestream đành bó tay hết cách, cũng không biết trong vòng bạn bè của bọn họ có bao nhiêu người tránh được kiếp nạn này.

Khương Lạc Thầm đi bên cạnh Cố Vũ Triết, theo dòng người bước đến phòng nghỉ ngơi, chuẩn bị tập họp lại với thành viên khác trong nhóm.

Bỗng dưng, điện thoại của Cố Vũ Triết reng lên.

Tiếng chuông dồn dập, một tiếng rồi lại một tiếng nữa, Cố Vũ Triết cầm điện thoại ngó một cái, phát hiện ra trong một tiếng mất sóng này điện thoại đã có mấy chục tin nhắn Wechat cùng với mấy cuộc gọi nhỡ.

Ấn đường của Cố Vũ Triết căng chặt, nhận điện thoại.

Khương Lạc Thầm đứng kế bên ngoan ngoãn chờ đợi.

"Ừ, khi nãy không có sóng.... Gì cơ?" Giọng nói của sếp Cố bỗng dừng một chốc, liếc mắt nhìn Khương Lạc Thầm kế bên song rất nhanh đã thu lại ánh mắt, bình tĩnh trấn an và ra lệnh cho người bên kia điện thoại: "Cho bên tuyên truyền nhanh chóng theo sát vào, tài khoản của tất cả mọi người đều nhấn theo dõi lại, không cần tương tác quá nhiều. Dù sao cũng là tiền bối, giữ tôn trọng là được, đừng vồ vập quá. Chúng ta không cần đăng mấy bài pr liên quan nếu có mấy acc marketing chủ động trước, mua chút lượt share cũng được."

Điện thoại chỉ có mấy phút mà Cố Vũ Triết đã giao phó xong xuôi.

Anh ngắt điện thoại, nhìn Khương Lạc Thầm lại lần nữa. Bạn học Tiểu Khương như phản xạ có điệu kiện, xoẹt một cái đã đứng thẳng tắp.

"Khương Lạc Thầm, tôi cho cậu một cơ hội nữa." Ánh mắt Cố Vũ Triết có mùi dò xét nồng nặc: "Tốt nhất là cậu nói thật cho tôi, làm sao cậu với Thịnh Chi Tầm quen biết nhau?"

"........?"

"Trước khi B.R.E.A.K lên sân khấu, Thịnh Chi Tầm trượt tay nhấn like ảnh trạm tỷ của cậu. Mặc dù huỷ like rất nhanh nhưng đã bị fans cap màn hình lại rồi. Đoàn đội của cậu ta cũng phản ứng nhanh, lấy account cậu ta follow Weibo chính thức của Hot Boys 10. Nhưng hôm nay hai cậu đâu có tiếp xúc gì."

"........?????" Đầu Khương Lạc Thầm muốn nổ luôn rồi, lắp ba lắp bắp nói: "Ơ, có khi anh ta chỉ đơn giản là đánh giá cao sân khấu của tôi? Bị tài nghệ của tôi thuyết phục, cũng muốn làm fan mẹ tôi thì sao?"

Cố Vũ Triết nhướn mày: "Cậu nói mấy lời này bản thân cậu có tin không?"

Được thui, Khương Lạc Thầm tin chết liền.

Bó tay, Khương Lạc Thầm chỉ có thể khai sạch không sót lời nào, tường thuật đoạn giao lưu ngắn ngủi của mình và Thịnh Chi Tầm từ đầu đến cuối trong một lần.

Làm sao cậu lén vào được phòng vệ sinh nam của phòng nghỉ cao cấp, lại làm sao đứng trong nhà vệ sinh hát lệch tông kéo được chính chủ tới luôn, cuối cùng là làm sao khiến chính chủ tức ói máu đi...

Cậu vừa ấp a ấp úng khai báo tội ác của mình, vừa chú ý theo dõi sắc mặt của sếp Cố.

"Sếp Cố, lúc nãy không phải tôi cố ý không muốn nói thật." Khương Lạc Thầm thề với trời đất, "Tôi sợ anh không tin! Ai nghĩ tới nổi chuyện Thịnh Chi Tầm đột ngột xuất hiện ở nhà vệ sinh công cộng chứ, còn giúp tôi chỉnh lại đường vai áo thun nữa? Cho dù chuyện này nói với người nào đi chăng nữa thì người đó cũng sẽ cảm thấy thật hoang đường."

"Đúng là rất hoang đường." Cố Vũ Triết nghe xong ngọn nguồn, bình tĩnh gật đầu một cái: "Nhưng nghĩ đến chuyện này phát sinh từ cậu mà ra, tất cả đều trở nên hợp lý."

- --------------

Sếp Cố kiểu: Kiếp nạn của t đúng là Khương Lạc Thầm mà:))))))))))