Chương 7: Tiền lương tháng này tiếp tục trừ thêm 800

Idol bán thời gian bạn học Tiểu Khương lương tháng chỉ có 2000 tệ, chỉ vì nói nhiều thêm có mấy câu (xàm xí) mà 800 tệ cũng bị đá văng đi rồi.

Bước ra khỏi phòng họp, Khương Lạc Thầm ngước lên trời gào lớn: "Aaaaaaaaaaaaaa Tân Trung Quốc đã thành lập 70 năm rồi sao vẫn còn có loại nhà tư bản này vậyyyy—!"

Văn Quế kéo mũ lưỡi trai xuống, lạnh lùng phun ra hai chữ: "Đáng đời."

Khương Lạc Thầm: "Không lẽ đến quyền hạn thắc mắc tôi cũng không có sao?"

Văn Quế: "Không lẽ anh cảm thấy Dương Bạch Lao có thể đặt câu hỏi cho Hoàng Thế Nhân à?"

Khương Lạc Thầm:"......"

Văn Quế: "Hỉ Nhi, đi tập nhảy thôi."

Câu chuyện về Bạch Mao Nữ của Trung Quốc, trong đó Dương Bạch Lao đại diện cho tầng lớp lao động, còn Hoàng Thế Nhân đại diện cho tầng lớp địa chủ. Hoàng Thế Nhân từng bức Dương Bạch Lao đến chết. Giới trẻ Trung Quốc hay dùng Hoàng Thế Nhân khi bị ông chủ mình "bóc lột chèn ép". Hỉ Nhi là cũng cô gái bị Hoàng Thế Nhân ngược đãi.

Sau buổi họp đầu tiên của sếp mới, 10 cậu trai trẻ nhìn nhau, quen hay không quen cũng chủ động chia thành nhóm, Khương Lạc Thầm và Văn Quế quyết định đến phòng tập nhảy đốt calories.

Tòa nhà 2 tầng của công ty bọn họ nhìn bên ngoài được bắt mắt, thật ra là cơ quan mật, tầng hầm có tận ba tầng, tầng dưới cùng hoàn toàn thông qua làm một cái phòng tập nhảy lớn.

Khương Lạc Thầm luôn cảm thấy tò mò, tại sao chủ công ty cũ muốn xây phòng kiểu vậy, hết 2 tầng lại đến 3 tầng, hơn nữa tầng hầm lại được trang bị vô cùng đầy đủ, tường vừa dày vừa chống ẩm, lại còn đặc biệt làm đường thông gió...Này là để chống tang thi tới à?

Nhưng có điều, phòng tập nhảy lớn cỡ nào đi chăng nữa cũng không đủ chứa 101 thằng con trai cùng nhau nhảy múa loạn xạ. Trước hết không nói vấn đề thời gian, thầy cô cũng không để mắt đến hết được. Nên hồi trước bọn họ phải phân nhóm tập nhảy, công ty quy định nhiệm vụ của mỗi idol mỗi tuần phải hoàn thành xong 30 tiếng nhảy, không hoàn thành thì trừ lương.

Muốn hoàn thành nhiệm vụ nhảy, phải lên phòng học, nhưng nếu không gian của phòng học cũng không đủ...Nên sếp cũ chỉ có thể tìm người làm một cái app, thuận tiện cho bọn họ đăng ký slot trên phòng.

Khương Lạc Thầm: Ở trường phải giành lớp học, ở công ty còn phải giành chỗ. Tuyệt quá—còn cái nịt luôn!. jpg

Nếu xem ra thì, sếp mới một hơi đã chặt bớt 90% nhân viên dư thừa, quá là sáng suốt.

Phòng tập nhảy thoáng cái trống hoắc, Khương Lạc Thầm và Văn Quế đứng trong phòng tập vắng vẻ, cảm giác nói gì cũng có âm thanh vọng lại. Lúc nhảy, họ sẽ càng có tinh thần tập trung nhìn bản thân trong gương, ít nhất có thể giúp đối phương sửa lại mấy động tác nhỏ. Tuy rằng nhóm bọn họ phát hành qua mấy bài hát, biên qua hai lần vũ đạo, nhưng chất lượng bài hát và vũ đạo cũng không cao. Để nâng cao trình độ bản thân, hai người bọn họ thường tham khảo vũ đạo của các nhóm nhạc nổi tiếng.

Quan hệ hai người bọn họ tốt thế này, trừ việc bọn họ là hai đại diện của nhóm, còn có một lý do quan trọng khác chính là buổi tối bọn họ mới có thời gian tập nhảy, hay gặp được nhau trong phòng tập.

Khương Lạc Thầm là sinh viên 985 siêng năng cần cù, chuyên ngành Thú y lại nổi tiếng trong việc kín hết tiết. Cậu buổi sáng phải lên lớp/thực tập, chỉ có buổi tối mới theo đuổi giấc mộng showbiz. Trường hợp của Văn Quế thì không giống, hắn buổi sáng đi làm chưa xong, mỗi ngày bôn ba vất vả từ phía tây đến phía đông Bắc Kinh.

Khương Lạc Thầm từng hỏi hắn: "Cậu không học nữa rồi?"

Văn Quế: "Không, nhà nghèo."

Khương Lạc Thầm: "Ò..."

Văn Quế hỏi cậu: "Chỉ "ò" một cái?"

Khương Lạc Thầm nghĩ nghĩ, rất cảnh giác hỏi cậu: "Vậy cậu học xong chín năm giáo dục bắt buộc chưa đó?"

Văn Quế: ".....Tôi học xong cấp 3 rồi."

"Vậy thì tốt vậy thì tốt." Khương Lạc Thầm thở ra một hơi, "Làm công việc này, chỉ cần biết chữ này có bao nhiêu cách viết là đã hơn idol khác nhiều rồi."

Từ đầu đến cuối bạn học Tiểu Khương đều không hỏi đông hỏi tây gì về tình trạng gia cảnh của Văn Quế, cũng không giống như những người khác biểu hiện với hắn sự thương cảm rất không cần thiết.

Vậy nên bọn họ mới trở thành bạn bè.

Dưới tầng hầm không thấy được ánh mặt trời, nên cũng không cảm nhận được thời gian đang dần trôi. Hai người tập cho đến khi kiệt sức, người thì nằm bò trên sàn nhà, người thì nằm liệt ở góc tường, không khác gì hai cục bùn lúc Nữ Oa tạo nên loài người tùy tiện ném đi vậy.

Văn Quế là người khôi phục sức đầu tiên, hắn bò dậy từ góc tường chất đống thùng giấy kia mò ra hai chai nước, lấy một chai quăng cho Khương Lạc Thầm phía bên kia.

Khương Lạc Thầm không nhúc nhích, chai nước rơi xuống đất lăn từ đầu của cậu, mém tí nữa làm cho mặt khuôn cậu đi tong luôn.

Văn Quế: "Anh chết rồi à?"

Khương Lạc Thầm mặt dày nói: "Anh nóng quá, muốn uống lạnh."

Văn Quế: "Mới vận động xong không uống nước lạnh được, dễ đau bụng."

Khương Lạc Thầm mặc kệ: "Không sao, anh bụng sắt, uống nước lạnh không sợ tào tháo dí."

"Không phải sợ anh tào tháo dí." Văn Quế nói, "Tôi sợ anh bị lạnh tử ©υиɠ."

".................................." Khương Lạc Thầm sốc vl, "Thằng nhóc cậu vẫn chưa bỏ ý niệm muốn 1 anh à?"

Văn Quế không trả lời thẳng, còn hỏi ngược: "Anh cao bao nhiêu?"

"1m79."

"Ờ, hóa ra là 1m79 à." Văn Quế bình tĩnh lặp lại lần nữa, "Anh đoán tôi bây giờ cao bao nhiêu?"