Cảm ơn vị trợ lý thấu hiểu lòng người này, hắn không đạt quán quân cuộc thi ném bom thì Khương Lạc Thầm không xem.
Phía sau còn có mấy người khác, thầy Kevin dùng keo cố định tóc Văn Quế xong thì vội vàng dắt trợ lý đi làm tóc cho người khác.
Chỉ còn lại Khương Lạc Thầm và Văn Quế ngồi im lặng trước gương trang điểm.
Khương Lạc Thầm chân run đến nỗi có thể đạp máy may.
Văn Quế giữ chân trái cậu lại, nói: "Đừng run."
Chân trái Khương Lạc Thầm hết run rồi, bắt đầu run chân phải.
Văn Quế giữ luôn chân phải cậu lại, hai chân Khương Lạc Thầm không run nữa, nhưng mí mắt bắt đầu run.
Văn Quế bất lực: "Tôi không có bệnh PTSD Thịnh Chi Tầm, sao anh PTSD hộ tôi rồi."
Khương Lạc Thầm nhỏ giọng đáp: "Không phải anh sợ cậu xấu hổ à?"
"Có gì xấu hổ chứ." Giọng điệu Văn Quế bình tĩnh, "Hơn nữa, tụi mình 4 giờ lên sân khấu, bọn họ 7 giờ rưỡi diễn cuối, ở giữa còn có nhiều nghệ sĩ khác, gặp mặt ở đâu được."
Khương Lạc Thầm trời ơi một tiếng: "Vậy cậu đã biết Thịnh Chi Tầm sẽ tới trước đó rồi hả?"
"Ừm, biết trước rồi." Văn Quế nói, "Xem như bây giờ chưa biết, đợi đến khi biểu diễn có thể xung quanh toàn là banner của Thịnh Chi Tầm, tôi đâu thể giả vờ như không thấy."
Cũng đúng, mỗi fans của Thịnh Chi Tầm đã đông đến đáng sợ. Mỗi lần mở concert, số lượng người cầm bảng đèn anh ta trong sân còn nhiều hơn số lượng fan nhóm và thành viên khác.
Khương Lạc Thầm ngẫm nghĩ, an ủi hắn: "Chuyện đã qua lâu như vậy rồi, dựa vào tên tuổi của Thịnh Chi Tầm, mỗi tháng đều có người trước nối người sau muốn ké chút fame hắn, hắn với fans nào nhớ được idol flop như cậu? Vậy nên cậu cứ yên tâm, nên hát cứ hát, nên nhảy cứ nhảy. Nếu có fan nào có trí nhớ tốt, còn nhớ đến quăng trứng vào mặt cậu, cậu nhất định phải quay lưng lại bảo vệ đầu mình- Hôm nay tóc lẫn trang điểm đắt quá chừng, không thể bị trôi."
"............Cảm ơn." Văn Quế cười lên, "Anh an ủi rất hay, tôi xin nhận."
- -------------
10 thành viên mất hơn ba tiếng đồng hồ để trang điểm, sau lại tranh thủ thời gian thay trang phục, đến phòng tập dợt lại hai lần cuối cùng, ở công ty ăn bữa trưa đơn giản, sau cùng lên đường đi tới hội nhạc.
10 thành viên, nhân viên trang điểm, trợ lý tạm thời, tuyên truyền công ty, quản lý biểu diễn,... gần 20 người. Đây là lần đầu tiên sau khi Hot Boys tái thành lập nhóm biểu diễn trước mặt khán giả, công ty rất coi trọng nên đặc biệt sắp xếp hai chiếc xe đưa đón cho bọn họ.
Khương Lạc Thầm vốn định ngồi chung chiếc đầu tiên với Văn Quế, không ngờ rằng chân còn chưa thò tới cửa xe đã đóng sầm lại, nếu cậu không phản ứng đủ nhanh thì mũi đã bị kẹp rồi.
"Xin lỗi nhá." Thành viên đã ngồi trong xe nói, "Kín người rồi, hai người đi xe thứ hai đi."
Khương Lạc Thầm: "........"
Vui ghê, 10 thành viên phân ra hai xe, chỉ có Khương Lạc Thầm và Văn Quế bị đá ra, này là sợ người khác không biết nội bộ nhóm bất hoà hả.
Chiếc xe đầu tiên rời đi cuốn theo bụi mù mịt, Văn Quế mang túi lạnh lùng nhìn theo chiếc xe rời đi.
Văn Quế nói: "Anh là nhóm trưởng lại bị các thành viên gạt ra, tôi tưởng anh sẽ tức giận."
Khương Lạc Thầm làm bộ làm tịch đáp tiếng Đài Loan: "Không sao hết, bị xa lánh là mệnh của tui tui hiểu mà."
Văn Quế: "......."
Khương Lạc Thầm nhún vai mặc kệ: "Hơn nữa, không phải còn có cậu là ACE đi với tôi sao."
Bọn họ đứng trước cổng công ty một hồi, may là không lâu lắm, chiếc xe đưa đón thứ hai cũng đã dừng lại từ từ trước mặt họ.
Khương Lạc Thầm không biết gì về xe, nhưng cậu cảm thấy chiếc thứ hai này tốt hơn chiếc đầu tiên, trước tiên không nói về thiết kế, chỉ mỗi lớp sơn ngoài xe cũng đã trông đắt hơn rồi.
Lòng Khương Lạc Thầm nghĩ, cái này gọi là trong cái rủi có cái-
Từ cuối cùng còn chưa bật ra khỏi miệng, cửa xe đã từ từ hạ xuống.
Trong xe, một người đàn ông mặc vest cao cấp đang cất máy tính bảng trong tay đi, anh nhìn lên, đôi mắt lạnh lùng sau cặp kính không gọng kia dừng lại trên người Khương Lạc Thầm, thu hết vẻ mặt kinh hãi của thanh niên vào mắt.
"Còn đứng ngây ngốc đó làm gì?" Giọng điệu của Cố Vũ Triết tràn đầy châm chọc, "Tôi tớ gặp được lão địa chủ rồi không biết gửi lời hỏi thăm à?"
- -----------------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Lão địa chủ về tới rồi, mời các con sen xếp hàng chào đón!