Chương 4: Tiền lương tháng này trừ 800

Cố tổng với Bồi thẩm đoàn của anh ta chỉ cần một ngày đã gặp hết đống người từ di sản để lại của công ty cũ. Thêm ba ngày nữa để chấm dứt hợp đồng với những người khác, soát đi soát lại cũng chỉ còn giữ lại 10 người.

Không sai, 101 chàng trai trẻ, chỉ còn 10 người.

Không sai, Khương Lạc Thầm chính là một trong số 10 người quý báu kia!

Khương Lạc Thầm nghĩ ngợi, trước đó bọn họ được gọi là Hot boys 101, vậy sau này chỉ còn là Hot boys 10 thôi sao?

Vô duyên vô cớ mất đi số 1, cũng không phải điềm gì tốt lành.

Người đại diện mới đến thông báo cho bọn họ, cho tất cả mọi người buổi chiều thứ 2 đến công ty họp. Bạn học Tiểu Khương thứ hai không kịp ngả lưng, đặc biệt đến xin công ty thực tập nghỉ phép nửa ngày, mang trên lưng chiếc xe trượt, nhàn nhã đến báo cáo.

Công ty bọn họ nằm ở cái góc xó xỉnh nào ở đường vành đai số 5 phía Đông. Phía Đông của đế đô là nơi hội tụ các công ty điện ảnh lớn nhỏ và các sản nghiệp có liên quan. Một cục gạch rơi xuống cũng có thể chọi lủng đầu năm nhà quy hoạch điện ảnh truyền hình và ba nhà giám đốc hạng mục. Điểm khác biệt duy nhất là công ty nào có tiền thì thuê văn phòng làm việc tử tế, công ty nào nghèo thì chỉ có thể trú ngụ tại căn biệt thự nhỏ bé trong thôn.

"Căn biệt thự nhỏ bé trong thôn" — hoặc có thể gọi là nhà hai tầng tự xây.

Khương Lạc Thầm nhớ rõ lần đầu tiên đến công ty báo cáo đã vô cùng sốc luôn, vạn lần không nghĩ tới trong đế đô lại có một nơi mang hơi thở quê cha đất tổ như thế này. Joy City cách 5km thì rực rỡ sang trọng, chọn bừa một bàn Starbucks nào cũng bàn được dự án cấp S+, phí sản xuất không vượt quá trăm triệu thì đừng đội quần đi chào hỏi người khác. Tới thôn rồi còn phải đi tàu điện ngầm chuyến cuối để về công ty, người nhanh tay chộp chiếc xe đạp công cộng chưa bị xài hỏng chạy thục mạng, Lọ Lem mang giày pha lê kiểu gì cũng phải biến thành Lọ Nồi.

Trường của Khương Lạc Thầm nằm ở phía Tây của khu phồn hoa nhất, giá cổng trường 22 vạn một mét vuông. Mỗi lần cậu từ phía Tây bay đến phía Đông đều cảm thấy như đi thỉnh kinh trên con đường gập ghềnh. Bạn học còn đùa rằng, cậu là đang về quê bố thí.

"Về quê thì về quê, bố thí thì không tới." Khương Lạc Thầm cứ như vậy đáp, "Một tháng tiền lương có 2000 tệ, mấy dì lao công của công ty tôi đều có 4 5000 tệ, muốn bố thí cũng là bố thí tôi nè."

"......................." Bạn học nói, "Túi tiền cậu phèn bao nhiêu thì tôi không nói, nhưng cậu mở miệng ra là đủ hèn rồi."

Tóm lại, không cần biết túi tiền hay miệng của Khương Lạc Thầm đều quá hèn, từ xe bus chuyển sang tàu điện ngầm, rồi tàu điện ngầm chuyển sang đi ván trượt, vượt qua con sông bốc mùi hôi thối và đống ổ gà mới đến được công ty.

Xe dừng ở bên đường, Khương Lạc Thầm quẹt thẻ công tác, xiên xiên vẹo vẹo đi vào.

Sếp cũ của công ty đem hết mấy vị cấp cao chạy đi rồi, còn ở lại đều là tôm tép. Cố Vũ Triết trực tiếp mang đoàn người của anh, thay máu toàn toàn bộ công ty. Lúc Khương Lạc Thầm bước vào, phóng tầm mắt đều là các gương mặt mới lạ.

May là không thay chị gái lễ tân trước, thấy Khương Lạc Thầm đến thì nháy mắt ra hiệu với cậu, nói với cậu thành viên nhóm sớm đã đến phòng họp rồi, chỉ còn đợi mỗi cậu thôi.

Khương Lạc Thầm: "!!!" Cậu ngạc nhiên, "Mỗi lần đi tập bọn họ đều tới muộn, sao lần này sớm quá vậy?"

Chị lễ tân: "Hôm nay không phải sếp mới nhậm chức sao, cũng là muốn tạo ấn tượng tốt với Cố tổng."

Khương Lạc Thầm cân nhắc một hồi, người khác đến sớm thì là tạo ấn tượng tốt, vậy cậu đến trễ thì là cái loại ấn tượng gì nữa đây!

Cậu cúi đầu xem đồng hồ, công ty nói 2 giờ rưỡi bắt đầu họp, bây giờ mới 2 giờ 25 phút thôi...Cậu rõ ràng không hề tới trễ, nhưng so sánh với người khác thì cậu biến thành cái kiểu người giờ dây thun không phấn đấu không chí tiến thủ.

Này gọi là gì chứ, này gọi là xã hội cạnh tranh không lành mạnh mà!

Khương Lạc Thầm: "Ha!"

Khương Lạc Thầm giờ dây thun không phấn đấu không chí tiến thủ, tâm không chút hổ thẹn tiến vào phòng họp.