Chương 45: Một bánh xe đã hy sinh

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mông Hách trong mắt bản thân kiểu: Da tối màu là được ánh sáng quê hương ban tặng; tóc ngắn cũn cỡn là biểu hiện của nam thẳng thực thụ; vớ trắng dài biểu hiện mình đam mê vận động. Cho dù là trói hết tất cả đám nam sinh trong viện lại cùng một chỗ, cũng không có ai xì trây bằng tui.

Mông Hách trong mắt Tiểu Khương:......èm, được thui, mi vui là được.

Vì để phòng ngủ hoà bình yên ổn, Khương Lạc Thầm đó giờ chưa từng nói với Mông Hách, ngoại hình của hắn đã đi lệch về phía cực đoan của thẳng nam.

Chớp mắt đã đến ngày xuất phát đi thực tập.

9 giờ sáng, tất cả bạn học bị đày đi...Ủa không đúng, là bạn học được phân công đi vườn bách thú ở ngoại ô xách theo hành lý túi lớn túi nhỏ, chờ đợi ở quảng trường trường học.

Đa số các bạn nam đều mang hành lý gọn nhẹ, mỗi bạn nữ thì xách theo chiếc vali nhỏ. Mỗi mình Khương Lạc Thầm vác theo vali cỡ đại 30cm, ngẩng đầu ưỡn ngực đứng nơi đó.

Thấy hành lý của cậu siêu khổng lồ, có bạn học nữ tò mò hỏi: "Cậu mang theo vật gì thế?"

Khương Lạc Thầm cũng không giấu giếm, bla bla giới thiệu một chút mấy món dưỡng da dưỡng tóc lặt vặt. Các bạn nữ nghe xong muốn choáng luôn, lập tức móc điện thoại ra thêm mấy món cậu vừa nói vào giỏ hàng.

Khương Lạc Thầm còn chứng tỏ mình ga lăng, mang ra combo đầy đủ của máy sấy tóc Dyson [1], nếu các cô muốn thử chút, cậu có thể cho các cô ấy mượn.

[1] Máy sấy tóc Dyson Supersonic: Giá sương sương tầm 10 củ.

Trông cậu đẹp mắt, người còn mang hào quang minh tinh (flop), tính tình vừa ga lăng niềm nở. Từ lúc nhập học đến giờ luôn giữ vững chiếc ghế đầu bảng người đàn ông lý tưởng nhất trong lòng các cô.

Thấy cậu bị các cô gái bao quanh, đám con trai trong viện ghen tỵ muốn chết, chỉ có Mông Hách hừ lạnh một tiếng, đánh giá cậu: "Loè thiên hạ."

Khương Lạc Thầm giả điếc.

Trường phái một chuyến xe buýt lớn đến đón bọn họ, tầng dưới để hành lý, tầng trên cho người ngồi. Từ trường học đến sở thú hoang vu ròng rã ba tiếng đồng hồ, tới đó vừa lúc ăn trưa.

Khương Lạc Thầm được các cô gái mời ngồi chung, mọi người quấn lấy cậu hóng hớt tin tức giới giải trí.

Nhưng Khương Lạc Thầm thì biết cái quần gì chớ, dù sao cậu cũng chỉ là đứa flop nhỏ như kiến trong giới, tin tức mà cậu biết còn thua cả mấy đứa hay đi hít drama trên mạng nữa. Từ khi group hóng hớt bị đánh gậy, cậu như một đứa bỏ nhà đi bụi, đất đai dính đầy mặt cũng không ăn được dưa.

"Vậy tin tức của Thịnh Chi Tầm cậu biết chưa?" Một cô gái nói, "Anh ấy còn like fansite của cậu mà, hai người quen biết làm sao đó? Cậu có wechat của anh ấy không? Có thể cho tớ nhìn vòng bạn bè của anh ấy một cái không?"

Khương Lạc Thầm lắc đầu lia lịa: "Tớ không có wechat anh ta thật!" Tuy là cậu muốn thêm, nhưng người ta có thèm để ý cậu đâu. "Cơ mà tớ có một tin tức nhỏ liên quan đến thầy Thịnh có thể nói cho các cậu."

"Cậu nói đi."

Khương Lạc Thầm: "Anh ta hơi có bệnh OCD, anh ta thấy line vai áo của tớ không cân xứng, còn giúp tớ kéo cho bằng lại đó."

"Há há há." Cô gái nói, "Tiểu Khương, cậu hài thiệt đó."

Nhìn đi, bây giờ nói lời thật lòng mấy ai tin.

Mặc dù Khương Lạc Thầm không đóng góp được gì có ích cho tin mật trong giới, nhưng việc này cũng không ngăn cản được sự yêu mến của các cô gái, mọi người đều tích góp đồ ăn vặt chia sẻ cho cậu.

Khương Lạc Thầm nhìn chằm chằm đống snack cá khô, chân gà ngâm ớt, que cay, chảy nước miếng: "Cảm ơn nha, nhưng mà gần đây tớ đang giảm cân, người đại diện không cho tớ ăn."

"Cậu đã gầy lắm rồi mà còn phải giảm cân?"

"Hết cách." Khương Lạc Thầm trầm trọng nói, "Cái này là thứ phiền phức nhất khi làm idol đương nhiệm visual ấy mà."

Vì để lên hình được đẹp, cân nặng của Khương Lạc Thầm quanh năm chỉ giữ ở mức 60kg, song dạo gần đây cậu có hơi buông thả quá đà, cân nặng đã tăng lên chút ít. Trước khi lần đến sở thú này, Cố Vũ Triết đã đè cậu ra bắt cân lại, con số điện tử màu đỏ đó nhảy lên rồi nhảy tiếp, cuối cùng dừng ở mức 62 kg.

Khương Lạc Thầm sang chấn tâm lý, mạnh miệng nói: "Cân đêm không chuẩn, sáng nào tôi vừa ngủ dậy cũng cân lại, cân nặng đó mới là chính xác nhất, cân nặng trước khi ngủ là phake!"

Cố Vũ Triết cười lạnh một tiếng: "Tôi chỉ mới nghe giải thích tiền lương có thuế trước thuế sau, lần đầu nghe nói cân nặng cũng có ngủ trước ngủ sau."

Cố Vũ Triết hạ tối hậu thư cho cậu, yêu cầu sau khi lần thực tập này kết thúc Khương Lạc Thầm phải giảm xuống 60kg (trước khi ngủ), dư một cân trừ một tháng lương.

Khương Lạc Thầm lầm bà lầm bầm: "Tiền không kiếm được bao nhiêu, toàn là cống tiền cho công ty."

Cố Vũ Triết: "Cậu nói gì? Nói lớn lên chút."

Khương Lạc Thầm: "...Tôi nói "vâng"".

Tóm lại là vậy, Khương Lạc Thầm mang theo tâm nguyện nỗ lực thực tập tiện thể giảm cân, cùng với các bạn học đi đến vườn bách thú hoang dã nằm ở ngoại ô.

Cả đoạn đường lắc lư, mọi người vốn trông chờ sau khi xuống xe có thể nhanh chóng đến ký túc xá nghỉ ngơi, không ngờ bãi đậu xe cách ký túc xá thực tập một đoạn cực kỳ xa. Mọi người mặt như đưa đám chỉ có thể vác hành lý đi sang bên kia.

Con đường đá phiến xanh mòn gấp khúc thông với nhau, Khương Lạc Thầm không để ý nên bánh xe vali bị mắc kẹt lại trong khe hở đá. Mãi tới lúc cậu rút được vali ra khổ muốn chết, bất ngờ phát hiện vali của mình bị "què" luôn rồi.

Một cái bánh xe đã hy sinh cả đời tại mảnh đất này.