Thế giới này đó giờ làm gì có bán thuốc hối hận.
Cho dù có bán đi chăng nữa, Cố Vũ Triết sẽ không bán cho Khương Lạc Thầm.
Cứ như vậy, Khương Lạc Thầm chỉ có thể khóc thút thít chấp nhận sự sắp xếp của trường học, đến khu sở thú hoang dã cách nội thành tận 60km để báo cáo.
Đinh lớn Đinh bé chạy đến an ủi cậu ngay lập tức: "Lạc Lạc, tục ngữ nói đúng, trong cái rủi có cái may..."
Khương Lạc Thầm tức tối hỏi: "Vậy anh quăng cái may này cho hai đứa nhé, hai đứa có muốn không hả?"
Đinh lớn Đinh bé tất nhiên chê. Đơn vị thực tập của bọn họ là cái sở thú cũ kỹ Tây Trực Môn kia, nội dung công việc là soát vé vào cổng, vừa không cần hốt phân cho voi, cũng không bị chuột túi đấm sấp mặt. Mỗi ngày đúng 6 giờ đóng cửa, đóng xong còn có thể đi lượn vài vòng ở mấy khu trung tâm thương mại lớn kế bên, không biết được bao nhiêu bạn học hâm mộ nữa.
Còn đơn vị thực tập của Khương Lạc Thầm lại quá xa, mỗi ngày chạy đi chạy lại ký túc xá không thiết thực cho lắm, trường học bèn sắp xếp cho tất cả thực tập sinh ở ký túc xá tạm thời bên kia. Đàn chị trước bọn họ mấy khoá nói cho bọn họ biết, điều kiện của ký túc xá tạm thời đó cực kỳ kém, giường trên giường dưới thông nhau ghép thành một cái giường lớn, 32 người cùng một phòng, trong phòng lúc nào cũng tràn ngập một mùi hôi chân.
Người như Khương Lạc Thầm yêu sạch sẽ, bình thường tập nhảy từ công ty trở về, cho dù mệt bỏ xừ cũng sẽ ráng đi tắm rồi mới lên giường ngủ. Cậu vừa nghĩ đến hai tuần sau sẽ chen chúc ngủ chung với 31 đứa con trai bị hôi chân, thiếu điều muốn trải chăn trong chuồng ngủ luôn.
Nhưng oán thì oán chứ, vì tín chỉ, vì ngai vàng hạng nhất, vì GPA, cậu chỉ có thể đội nó lên đầu.
Khương Lạc Thầm vừa dọn một cái vali siêu to, ngoại trừ quần áo để thay ra, còn mang theo mặt nạ, mặt nạ mắt, kem dưỡng tóc, kem dưỡng da, kem dưỡng cổ, còn có tẩy tế bào chết chuyên dùng cho cùi chỏ và gót chân.
Cậu định vị bản thân rõ ràng: Cậu là idol dựa vào mặt kiếm ăn, cậu có thể hát không được nhảy không xong, nhưng mặt thì không thể xấu! Cậu có thể chấp nhận bản thân debut 5 năm, rồi lại trở về làm người bình thường. Nhưng không thể chấp nhận sau làm việc hai tuần ở sở thú hoang dã, vừa về biến thành động vật hoang dã hàng thật luôn.
Cậu vừa bỏ mấy cái chai lọ kia vào vali, vừa ngâm nga bài hát của nhóm bọn cậu. Đinh lớn Đinh bé đang đánh game trong phòng ngủ, hai anh em mồm bô bô mấy thuật ngữ trong game, ồn ào như hai con vẹt vừa hoá thành người.
Ba người đang sôi nổi, cửa ký túc xá đột nhiên bị đẩy ra.
Thanh niên cao tráng mặc chiếc áo ba lỗ xuất hiện ngoài cửa phòng, ánh mắt của hắn ngó qua bên hành lý đang mở toang của Khương Lạc Thầm một cái, nhìn rõ được chai lọ đầy chữ tiếng anh xong thì lập tức nhíu mày lại.
Mặc dù hắn không nói gì, nhưng hắn nghĩ gì đều được viết hết lên trên mặt rồi.
"Thiếu bang chủ, cậu quay lại rồi?" Đinh bé khéo đưa đẩy hơn anh cậu, cậu không chịu nổi không khí cứng ngắc ở trong phòng ngủ, chủ động chào hỏi Mông Hách.
Mông Hách "Ừ" một tiếng, trầm mặt đi đến bên cạnh giường ngủ của mình, lôi một chiếc balo lớn từ trong tủ ra, bỏ từng món từng món vào bên trong. Đồ đạc cá nhân của hắn rất ít, ba cái áo, hai cái quần, một đôi dép, một cái dao cạo râu, thêm vào mấy cái qυầи ɭóŧ mặc xong giặt, thậm chí đến sữa rửa mặt cũng không có, từ đầu đến chân chỉ cần dùng một cục xà bông là có thể giải quyết.
Đinh bé hỏi: "Cậu không mang dầu gội đầu à?"
"Không cần." Tóc của Mông Hách rất ngắn, một năm bốn mùa mãi trung thành với đầu đinh, lộ ra ngũ quan mạnh mẽ cứng rắn. Đúng là đầu đinh chỉ là kiểu tóc dành riêng biệt cho mấy anh đẹp trai, hai bên ép phẳng, đỉnh đầu lông xồm xoàm như viên hạt dẻ, không có tóc mái và thay đổi tóc mai, hoàn toàn là kiểu tự nhiên. Ai xấu mà để kiểu đầu đinh này trông không khác gì vừa ra tù, người đẹp trai để kiểu tóc này như một kích nhan sắc chí mạng.