Chương 37: Có khi đỉnh lưu cũng muốn làm fan mẹ cậu nhỉ

Tuy tuổi của bạn học Tiểu Khương không lớn, nhưng đã là một con cáo già trong công việc rồi.

Biểu hiện cụ thể: Chỉ cần tới giờ tan làm, lãnh đạo sẽ tự biến thành người qua đường, cận thị 50 độ như cậu sẽ làm như không thấy sếp đang đứng trước mặt, 99% pin điện thoại cũng có thể biến thành hết pin để kiếm cớ lơ hết Wechat công việc.

Xin đấy, ở đây là hội nhạc mà! Chỗ vui chơi sung sướиɠ thứ hai trên thế giới sau Disneyland, cậu có thể cổ vũ hết mình cho ca sĩ, nhưng tuyệt đối không thể bán mình cho tư bản tại đây.

Khương Lạc Thầm quyết định tìm cơ hội chuồn đi trước mắt Cố Vũ Triết, nhưng tiếc rằng bước chân còn chưa nhấc, đám người phía sau lưng bỗng nhiên chen lên, đẩy khoảng cách của hai người gần lại trong nháy mắt.

Khương Lạc Thầm trượt chân trên mặt đất gồ ghề, trong phúc chốc cậu mất thăng bằng, lại lần nữa ngáo ngơ đập đầu vào người Cố Vũ Triết. Kết cục lần này không khéo cũng chẳng khéo, một lọn tóc của cậu bị mắc lên trên đá quý của cà vạt.

"Ai ui!" Khương Lạc Thầm tủi thân kêu một tiếng, dùng hết sức bình sinh mới không nói tục ở nơi vui chơi sung sướиɠ đứng thứ hai thế giới.

Viên ngọc không phải đính trực tiếp lên trên cà vạt, mà có khuôn đỡ kim loại bốn góc bọc xung quanh viên ngọc kia. Góc của khuôn kim loại này đúng lúc mắc vào tóc của Khương Lạc Thầm, khiến cậu chỉ có thể giữ trạng thái đứng khom lưng nửa người, trông vô cùng thê thảm.

Cậu một hai không được bỏ cuộc, muốn trực tiếp bứt tóc ra luôn, ai ngờ Cố Vũ Triết lại ngăn cậu lại.

"Đừng đυ.ng." Cố Vũ Triết lấy kẹp cà vạt xuống, thử lấy tóc của Khương Lạc Thầm trong viên đá ra trước. Nhưng người xung quanh quá ư là đông, động tác không thuận lợi, hắn dứt khoác lấy viên đá làm thành kẹp tóc vắt trên đầu Khương Lạc Thầm.

Đá quý nặng trình trịch máng trên đầu cam của thiếu niên đã vén mấy sợi tóc lộn xộn qua một bên, lộ ra cái trán trắng như sứ của cậu, làm cho cậu trông nhiều hơn ba phần trẻ con.

Khương Lạc Thầm khá là không quen, phản ứng đầu tiên là muốn tháo nó xuống.

Cố Vũ Triết: "Đừng đυ.ng." Lần thứ hai anh lặp lại hai từ này, "Đây là đồ cổ của Cartier, nếu mà làm mất..."

Tuy chưa nói xong, nhưng ý đã được biểu đạt đủ rõ ràng rồi.

Toàn thân bạn học tiểu Khương cứng ngắc, quả nhiên không dám lộn xộn nữa. Sao mà có thể ngờ tới ông chủ đeo đại một cái kẹp cà vạt cũng đắt hơn cả cái mạng cậu chớ!

Trong chốc lát cậu đã cảm thấy đầu của mình nặng hơn cả ngàn ký, cái cổ không chống đỡ nổi nữa luôn.

Cậu cứng đờ đáp: "Nếu quý giá quá thì hay là mình lấy xuống đi ha, tóc trụi chút cũng không sao."

"Khương Lạc Thầm, tôi từng nhắc nhở cậu. Từng sợi tóc từng âm thanh động tác biểu cảm của cậu, đều là tài sản của công ty. Nói một cách thẳng thắn hơn, thân thể của cậu thuộc về công ty, mà công ty lại thuộc về tôi----" Ánh mắt của Cố Vũ Triết từ cặp kính không gọng nhìn xuống kiểu tóc ngây thơ của cậu, thấp giọng nói: "---- Tôi nói không cho chép cậu cắt tóc thì cậu không được cắt."

".........."

"Sao? Nghe hiểu chưa?" Giọng nói của người đàn ông không lớn, lại còn hơi nâng cao âm cuối lên, nhẹ nhàng lay động trong gió đêm.

"......Nghe hiểu rồi."

Thấy Khương Lạc Thầm rốt cuộc cũng biết điều, Cố Vũ Triết hài lòng gật gật đầu.

Anh không biết rằng, trong lòng Khương Lạc Thầm đang nghĩ tới một chuyện khác ---- Đoạn này không khí tổng tài bá đạo tràn ngập luôn, có phải cậu cũng nên hô lớn một tiếng "dạ" không ớ?