Bị tiền bối đỉnh lưu trong giới chỉ ra hát lạc tone, chuyện này mà là người khác sẽ muốn đào lỗ chui xuống.
Nhưng Khương Lạc Thầm không phải người khác.
Khương Lạc Thầm có sao nói vậy: "Thầy Thịnh, bài hát này khó quá, quãng giọng tôi không rộng bằng thầy, đa số nốt cao hát không nổi... Cơ mà, vị trí trong nhóm của tôi không phải là vocal."
Thịnh Chi Tầm sững sờ một chốc, hỏi theo bản năng: "Vậy cậu đảm nhiệm gì? Dance hay rap?
"Sai hết." Khương Lạc Thầm vênh mặt trả lời: "Tôi đảm nhiệm handsome."
Thịnh Chi Tầm: "....."
Khương Lạc Thầm: "Nói đơn giản là, đồng đội tôi phụ trách hát hò nhảy múa đọc rap, tôi phụ trách xinh đẹp như hoa."
Thịnh Chi Tầm: "............"
Trong một nhóm nhạc nam, vai trò "đảm nhiệm nhan sắc" luôn ở trong thế khó xử - ca hát không phải hay nhất, nhảy nhót cũng không, rap cũng vậy, chỉ có mỗi khuôn mặt có thể dùng được. Gọi dễ nghe là một loại tài năng đặc biệt, gọi khó nghe là bình hoa di động.
Nhưng Khương Lạc Thầm cảm thấy làm bình hoa rất hay, nhờ vào khuôn mặt đẹp trai mẹ sinh ra, lần nào đi canteen ăn cơm cũng gọi được thêm hai miếng thịt.
Nghĩ xem hàng trăm nghìn năm trước, mạnh nhất trong chế độ mẫu hệ là vượn người cái, tìm được chính xác người vượn đẹp trai nhất trong đám đã khó, truyền lại ty thể đẹp trai nhất trong quá trình tiến hoá lâu dài còn khó hơn...
Gene đẹp trai của cậu trải qua mấy trăm ngàn năm mà chưa tuyệt chủng, sao cậu có thể phụ lòng món quà của bọn họ?
Hơn nữa, cậu đã có ngoại hình xuất sắc lẫn đầu óc thông minh, nếu tới hát hò nhảy múa cậu cũng điêu luyện, vậy đám đồng đội phế vật của cậu nên xấu hổ xuống mồ luôn đi ha.
Cậu luôn muốn chừa cho người khác con đường sống đó.
Bạn học Tiểu Khương mượn sắc gϊếŧ người, lời lẽ hùng hồn, khiến cho Thịnh Chi Tầm rất chi là chấn động.
Thịnh Chi Tầm debut năm 20 tuổi, đến nay đã 27 tuổi, 7 năm nay không ngày nào được thảnh thơi. Fans luôn ca tụng anh mãi mãi là một idol hoàn hảo không tì vết, nhưng fans không biết được rằng, anh đã từng đánh đổi bao nhiêu để có được sự hoàn hảo này.
Đồng hồ báo thức đặt 6 giờ, vậy thì anh sẽ đúng chính xác 5 giờ 59 phút mở mắt ra. Lúc ra ngoài phải bước chân trái trước, lúc về nhà vào chân phải trước, nếu bước sai thì lùi ra ngoài cửa bước lại vào trong. Trên sân khấu còn hơn thế nữa, mỗi lực độ động tác cho đến điều chỉnh biểu cảm, thậm chí đến lúc số lần thở dốc của ending pose, Thịnh Chi Tầm đã từng chuyên tâm tập luyện trước gương.
Bởi vậy, khi Thịnh Chi Tầm đi ngang nhà vệ sinh nam, nghe thấy trong đó phát ra bài hát của mình, người theo chủ nghĩa hoàn hảo như anh tất nhiên không chịu nổi lạc tone, lập tức đẩy cửa bước vào.
Nhưng chủ nghĩa hoàn hảo của anh trước mặt idol bán thời gian Tiểu Khương, đúng là sang chấn tâm lý.
Thịnh Chi Tầm hỏi: "Nhóm các cậu tên gì?"
Khương Lạc Thầm cảnh giác: "Thầy Thịnh, thầy hỏi tên nhóm tôi làm gì, đừng nói là vì tôi hát bài của thầy không đúng tone, thầy muốn méc phụ huynh... À không đúng, người đại diện nha?
Thịnh Chi Tầm bực mình: "Làm nghệ sĩ không nên phụ lòng fans, nhảy không đẹp thì đi tập, hát không hay thì đi học. Lúc tôi vừa debut, nếu ban ngày ở phòng thu có một note hát không chuẩn, vậy buổi tối chắc chắn sẽ quay lại phòng thu nói thầy ghi âm thu lại cái mới."
"Vậy có trả tiền tăng ca không?"
"......Sao cơ?"
Tâm hồn của bạn học Tiểu Khương như keo dán sắt với đa số người lao động giai cấp vô sản: "Thầy Thịnh, đêm hôm thầy gọi người thu âm giúp thầy thu lại, đâu thể bắt người ta làm không công đâu ha?"
"..............." Thịnh Chi Tầm bị cậu hỏi ngớ cả người, bỗng nhiên nghe lời Tiểu Khương đi suy xét rốt cuộc đã trả tiền tăng ca cho thầy thu âm hay chưa, tiền tăng ca đúng là công ty phụ trách, không phải tôi—-- Đợi đã, tôi nói nhiều như vậy rồi, mà sao cậu chỉ quan tâm mỗi tiền?
"Nếu không thì sao?" Khương Lạc Thầm nhìn cặp mắt xanh sâu thẳm của anh, nói rất rõ ràng: "Không lẽ tôi làm vì đam mê hả, tất nhiên là vì tiền rồi."
Thịnh Chi Tầm: ".......you are so honest."
"Thank you." Khương Lạc Thầm cười rộ lên, mắt cong cong trông rất đẹp, "Cơ mà so với nhan sắc và trí tuệ của tôi, trung thực chỉ là ưu điểm nhỏ không đáng kể."
Thịnh Chi Tầm, thầy Thịnh - xứng đáng đứng đầu trong giới, mục tiêu phấn đấu của tất cả nam ca sĩ, trăm triệu đại ngôn trong tay, vũ đạo hoàn hảo không tìm ra bất kỳ khuyết điểm nào - từ bỏ việc thông não cho nam idol flop không biết từ đâu chui ra.
Nếu thời gian có thể tua lại năm phút trước, Thịnh Chi Tầm chắc chắn sẽ không đẩy cửa nhà vệ sinh nam.
Lệch tone thì lệch tone đi, Khương Lạc Thầm hát bài của anh chỉ làm anh nhức tim, Khương Lạc Thầm nói chuyện với anh làm anh càng nhức não!
Thịnh Chi Tầm lười nói thêm câu nào nữa, mặt mày ủ ê đi ra ngoài.
Khương Lạc Thầm vội vàng la lên: "Thầy Thịnh, tạm—----"
Từ sau còn chưa bật thốt ra, Thịnh Chi Tầm đột nhiên quay bước mở cửa trở lại.
Khương Lạc Thầm:?
Thịnh Chi Tầm đến trước mặt Khương Lạc Thầm lần nữa, đứng đó, bất thình lình giơ hai tay về phía cậu.
Khương Lạc Thầm:??
Động tác của Thịnh Chi Tầm quá nhanh, nhanh đến nỗi Khương Lạc Thầm né không kịp—---- Chỉ thấy hai tay Thịnh Chi Tầm sờ cổ áo đồng phục cậu, sau đó kéo nhẹ một cái, điều chỉnh cái áo thun không biết lệch từ khi nào về chính giữa.
Khương Lạc Thầm:???
Thịnh Chi Tầm trông thấy người của Khương Lạc Thầm hoàn hảo không khiếm khuyết gì, áo thun đứng bằng phẳng, cuối cùng cũng thở phào một hơi, quay người bước ra ngoài không luyến tiếc.
Khương Lạc Thầm: "-----biệt."
Sao đó giờ chưa có ai từng nói Thịnh Chi Tầm ám ảnh cưỡng chế hoàn hảo vậy.