Chương 116

@hotboys10- Khương Lạc Thầm: Cheap moment đồ đạc với idol? Chi bằng cheap moment thú cưng với idol nha~! Muốn có chú mèo bị idol tự tay xẻo bi không? Mau đến Đại học Nông Nghiệp nhận nuôi một con đi!

Ảnh đính kèm là một hàng mèo nằm bẹp, lưỡi thè ra khỏi miệng, còn chưa tỉnh lại sau gây mê.

Tiểu Khương mặc blouse trắng ngồi xổm trước hàng mèo này, hai tay giơ ngang, trên mặt mang nụ cười kiêu hãnh, như muốn nói: Nhìn xem, đây đều là giang sơn ta đánh hạ!

Fan: “… Cảm ơn lời mời, tôi đã cảm nhận trước được sự đau buốt ở dưới chỗ đấy rồi.”

Việc tuyên truyền của Khương Lạc Thầm vô cùng hiệu quả. Đến ngày nhận nuôi, sân vận động của Đại học Nông Nghiệp đông nghịt người, trước mỗi cái l*иg của mèo mèo cún cún đều có hàng dài xếp kín.

Cậu lấy ra trạng thái kinh doanh tốt nhất của mình, bay tới chỗ này, quay vòng chỗ kia, mỗi gia đình nhận nuôi thành công đều có thể sở hữu một tấm ảnh chụp chung độc nhất vô nhị với thần tượng.

Có một fan sau khi nhận nuôi cún, muốn xin chữ ký của cậu, nhưng sờ soạng khắp người cũng chẳng tìm được tờ giấy nào.

Khương Lạc Thầm chủ động nói: “Tôi có thể ký lên ốp điện thoại của bạn.”

Fan: “Á… Cái này…”

Khương Lạc Thầm: “Không tiện à?”

Fan ngượng ngùng: “Tôi thì thấy tiện, chỉ sợ cậu thấy không tiện.”

Khương Lạc Thầm: “?”

Cô đưa ốp điện thoại qua, Khương Lạc Thầm phát hiện ốp đó lại là fanart cp của cậu với Thịnh Chi Tầm, vẽ đúng cảnh Thịnh Chi Tầm giúp cậu chỉnh đôi tai gấu trúc đỏ.

Khương Lạc Thầm mặt không đổi sắc nhận lấy, quẩy bút ký tên mình. Lúc đưa lại, cậu hạ giọng dặn dò: “Lát nữa bạn nhớ đi ra bằng cửa sau trường tôi.”

Fan: “?”

Khương Lạc Thầm nháy mắt với cô: “Bạn dám ship cp ngay trước mặt idol, tôi sợ bạn bị fan only của tôi báo cảnh sát đó.”

Fan: “… Tiểu Khương, xin cậu chuyên tâm làm idol, cách xa cuộc sống của fan một chút đi. Cậu hiểu nhiều hội thoại đen tối trong vòng tròn fan thế này, mẹ lo lắng lắm đấy.”



Hoạt động ngày nhận nuôi lần này, hội vốn chuẩn bị hơn năm mươi con mèo mèo cún cún, định để hai ngày dần dần nhận nuôi hết. Không ngờ sức hiệu triệu của idol Tiểu Khương lại kinh khủng đến vậy, ngày đầu tiên còn chưa kết thúc, toàn bộ mèo cún đã tìm được nhà mới.

Không thể để fan chạy một chuyến uổng công, Khương Lạc Thầm lo lắng hỏi hội trưởng: “Thật sự không còn con nào à?”

“Thật sự không còn.” Hội trưởng lắc đầu: “Trong phạm vi ba cây số quanh trường, chó mèo đều đã tuyệt tích, chỉ còn lại heo bò dê của viện Chăn nuôi… Hay fan của cậu có muốn nuôi ngỗng không? Tôi có thể xuống hồ trường ta bắt vài con ngay bây giờ.”

“Thôi bỏ đi.” Khương Lạc Thầm vội từ chối: “Nếu lỡ bắt nhầm đề tài SCI của sư huynh sư tỷ thì không ổn đâu.”

(SCI: luận văn khoa học =))))))))).)

Khương Lạc Thầm luôn nghi ngờ, lũ ngỗng trong trường từng trải qua một loại cải tạo gien bí mật nào đó, con nào con nấy đều ngang ngược đến cùng cực, có thể đấu ngang ngửa với khỉ ở Nga Mi Sơn. Nếu năm xưa hải quân Nam Dương có chúng gia nhập, thì cả Đông Nam Á đã được thống nhất rồi.

Cậu lo hội trưởng không bắt nổi ngỗng, trái lại bị ngỗng bắt đi, đến lúc đó cậu còn phải mang lương thực ra hồ chuộc người.

Hai người thương lượng một hồi, quyết định kết thúc sớm hoạt động hôm nay, tối nay hội trưởng sẽ liên hệ các tổ chức cứu trợ động vật khác ở Bắc Kinh, ngày mai đưa thêm năm mươi con đến.

Fan giải tán trước, Khương Lạc Thầm cùng các bạn học khác ở lại thu dọn bàn ghế và poster tuyên truyền.

Đúng lúc cậu cúi đầu sắp xếp tài liệu, vài bóng người xuất hiện trước quầy.

Một giọng nam êm tai lại tràn đầy từ tính vang lên, khi nói còn mang chút giọng miền Nam: “Hoạt động nhận nuôi kết thúc rồi sao? Tôi thấy poster tuyên truyền ghi là hôm nay kéo dài đến năm giờ chiều.”

“Xin lỗi ạ, người đến nhiều quá, mèo và cún đều không đủ rồi. Nhưng ngày mai chúng tôi sẽ có động vật mới, nếu anh muốn nhận nuôi có thể quay lại ngày mai…” Khương Lạc Thầm vừa kiên nhẫn giải thích vừa ngẩng đầu lên.

Khi nhìn rõ dáng người đang đứng trước mặt, lời nói chưa dứt lập tức nghẹn lại, thành một tiếng thốt lên vừa kinh ngạc vừa vui vẻ: “Đạo diễn Lâm, sao anh cũng đến đây?”

Quả nhiên, người đứng trước mặt chính là Lâm Vị Nhiên.

Nhiều ngày không gặp, tóc Lâm Vị Nhiên dài thêm đôi chút, buộc lỏng ở sau gáy bằng dây buộc tóc, vài sợi tóc rủ xuống trán khiến anh trông lười nhác mà phóng khoáng. Anh ăn mặc đơn giản, áo cổ cao bên trong, khoác ngoài một chiếc măng tô xám nhạt, trên ngực treo một chiếc máy phim cuộn cổ điển, khuôn mặt người đàn ông thoáng nở nụ cười ôn hòa.

Phía sau anh có hai người trung niên, người nam dáng hơi mập, tóc thưa; người nữ vẻ ngoài trang nhã, dáng vẻ tinh tế đảm đang.

Lâm Vị Nhiên nói: “Tôi nghe nói hôm nay cậu phụ trách hoạt động nhận nuôi thú hoang, hai người bạn tôi tò mò nên cùng đến. Lúc trước thấy cậu bận quá, nên chúng tôi không tiện làm phiền.”

Nghe lời anh, ý là họ đã có mặt từ lâu, chỉ đứng ở ngoài đám đông theo dõi Khương Lạc Thầm.

“Hai người này là bạn của tôi. Cô ấy họ Thôi, cậu gọi cô ấy là chị Thôi là được. Người bên cạnh đây, chúng tôi gọi là lão Chiêm, cậu có thể gọi ông ấy là chú Chiêm.” Lâm Vị Nhiên giới thiệu hai bên: “Chị Thôi, lão Chiêm, đây là Khương Lạc Thầm, cũng là ‘người bạn nhỏ’ mà tôi đã kể với hai người hồi ở trà quán.”

Khương Lạc Thầm hơi bối rối, vội giơ tay bắt tay hai người.

Hai người nhìn cậu một lượt kín đáo, rồi trao nhau ánh mắt, nhẹ gật đầu.

Chị Thôi hỏi: “Tiểu Khương, cậu từng nuôi heo chưa?”

Khương Lạc Thầm: “Nuôi rồi ạ.”

Cậu không chỉ nuôi, lúc heo nái trong trường sinh con, thầy còn tổ chức cho cả khoa đi xem.

Chị Thôi: “Tốt, vậy tôi không có vấn đề.”

Chú Chiêm hỏi: “Tiểu Khương, cậu từng mổ heo chưa?”

Khương Lạc Thầm: “Ừm, từng giải phẫu rồi, nhưng chưa từng gϊếŧ.”

Chú Chiêm: “Giải phẫu chẳng phải là gϊếŧ sao?”

Khương Lạc Thầm: “Không giống nhau, giải phẫu là nghiên cứu chính quy, phải gây mê trước rồi tiến hành để cho chết y khoa. Hiện nay mọi trại nuôi heo đều dùng điện gây mê không đau. Nếu chú nói loại cầm dao chém thẳng vào, thì ngay cả lực sĩ khỏe nhất cũng cần ba người giữ con heo. Tôi tay chân mảnh khảnh thế này, một nhát dao đâm xuống, lớp mỡ của heo tôi còn không rạch nổi, heo chỉ bị trầy ngoài da thôi.”

Chú Chiêm: “Được, vậy tôi cũng không có vấn đề.”

Hai người có vẻ bận rộn, nói vài câu với Khương Lạc Thầm rồi vội vàng rời đi.

Khương Lạc Thầm: “……”

Nhưng giờ cậu có rất nhiều câu hỏi!!!

Cậu hoàn toàn không hiểu hai vị khách Lâm Vị Nhiên dẫn đến là người như thế nào.

Suy nghĩ trái phải, một phỏng đoán dần hiện lên trong đầu, cậu quay sang Lâm Vị Nhiên, dò hỏi: “Thầy Lâm, thầy nói thật đi, hai vị khách này không phải đến để nhận nuôi chó mèo đúng không?”

Lâm Vị Nhiên mỉm cười, hỏi lại: “Vậy cậu đoán họ đến làm gì?”

Khương Lạc Thầm suy nghĩ một lát rồi nói: “Tôi tôn trọng mọi sở thích hợp pháp của con người, miễn là đúng pháp luật — nếu họ thực lòng muốn nhận nuôi một con heo, tôi có thể vào chuồng heo của trường bắt một con cho họ.”

Lâm Vị Nhiên: “… Hay là cậu đoán tiếp đi.”