Chương 115

Về lại trường, cậu đem túi hương và tờ giấy “ghi điều ước” Văn Quế tặng đặt chung, tìm một chiếc hộp nhỏ cất đi, giấu trong góc sâu nhất của tủ quần áo.

Mông Hách nhìn thấy, giọng mang chút vị chua khó tả: “Cậu như con chó con ấy.”

Khương Lạc Thầm: “?”

Mông Hách: “Chỉ có chó con mới đem cục xương người ta tiện tay cho giấu đi, sợ chó khác tranh ăn mất.”

Khương Lạc Thầm trợn mắt: “Cậu rảnh quá hả, rảnh thì về mà ở cùng luận văn tốt nghiệp của cậu đi. Hôm qua tôi còn nghe chị học khóa trên ở viện Chăn nuôi than phiền, nói luận văn tốt nghiệp của cậu chạy vào chuồng bò nhà người ta, ị đầy đất của người ta.”

Mông Hách: “……”

“Bạn học Mông Hách, chẳng lẽ cậu không có đời sống riêng sao?” Tiểu Khương nghiêm túc nhắc nhở cậu: “Cậu cứ tập trung vào tôi thế này, tôi sẽ tưởng cậu đang thầm thích tôi đó.”

Máu trong người Mông Hách lập tức dồn lên mặt, may mà da cậu vốn ngăm nên Khương Lạc Thầm không phát hiện.

Chàng trai đầu đinh da ngăm chân mang tất trắng này bất ngờ bật dậy khỏi ghế, hung hăng trừng mắt nhìn Khương Lạc Thầm rất lâu, sau đó đột nhiên đập cửa bỏ đi.

Âm thanh lúc cậu ta đập cửa lớn đến mức, tường phòng ký túc xá vốn đã cũ nát cũng rơi mất hai mảng vữa.

Ba phút sau, điện thoại của Tiểu Khương nhận được một tin WeChat.

Người Mông số một thảo nguyên: [Chuyển khoản 1000 tệ.]

Người Mông số một thảo nguyên: [Nhận đi.]

Tiểu Khương không thích ăn gừng: […?]

Khương Lạc Thầm nhìn tờ lịch bàn trên bàn học.

Tiểu Khương không thích ăn gừng: [Đây đâu phải đến kỳ gia hạn vòng bạn bè đâu.]

Người Mông số một thảo nguyên: [Đây là tiền mua hộ.]

Người Mông số một thảo nguyên: [Lần sau cậu đến chùa Ung Hòa, mua cho tôi một cái túi hương.]

Người Mông số một thảo nguyên: [Phải to hơn, đẹp hơn, pháp lực mạnh hơn cái cậu mua hôm nay.]

Khương Lạc Thầm: “……”

Tâm tư của thẳng nam đều quanh co rối rắm thế này sao?

Tiểu Khương không thích ăn gừng: Cái túi hương này đã đủ to rồi, nếu to hơn nữa thì không còn là túi hương, mà là đồ treo xe, treo trên gương chiếu hậu ấy.

Người Mông số một thảo nguyên: [Vậy thì mua đồ treo xe.]

Tiểu Khương không thích ăn gừng: [… Mạn phép hỏi một câu, cậu định treo ở đâu vậy?]

Người Mông số một thảo nguyên: [Tôi treo lên luận văn tốt nghiệp, cậu có ý kiến gì à?]

Khương Lạc Thầm: “…”

Giờ cậu chẳng mong gió đông gì nữa, mà chỉ mong có thêm vài thẳng nam miệng tiện như Mông Hách. Cãi nhau thua thì chuyển khoản, đừng nói ngựa của Mông Hách có ị trên địa bàn của cậu, cho dù chính Mông Hách có ị trên địa bàn của cậu, cậu cũng chấp nhận được!



Cuối tuần này, Khương Lạc Thầm không đi thư viện tự học, cũng không đến công ty báo cáo, mà từ sáng sớm đã trang điểm nhẹ cho tỉnh táo, ưỡn ngực ngẩng đầu xuất hiện ở sân vận động nhỏ của trường.

Hôm nay là “Ngày công chúng nhận nuôi” do Hội bảo vệ động vật hoang dã ở Đại học Nông Nghiệp tổ chức, Khương Lạc Thầm với tư cách “người của công chúng”, được mời đến tuyên truyền.

Lịch trình của idol khác: cắt băng khánh thành cho thương hiệu xa xỉ; đi catwalk ở nước ngoài; vào đoàn phim; ghi hình show; thời gian còn lại là lịch trình cá nhân, fan xin đừng làm phiền.

Lịch trình của idol Tiểu Khương: làm vua học tập ở thư viện; cật lực xử lý dữ liệu trong phòng thí nghiệm; dậy sớm tám giờ chiếm chỗ; tranh suất cơm ở căn tin; triệt sản cho động vật hoang, tặng chúng một kỉ niệm đoạn tử tuyệt tôn ấm áp.

Nhìn xem, tầm vóc khác hẳn.

Hội trưởng Hội bảo vệ động vật hoang dã tự móc tiền túi, gửi cho Khương Lạc Thầm cái lì xì hai trăm tệ để cảm ơn.

Khương Lạc Thầm trả lại: “Nếu anh đưa tôi tiền, tôi còn phải ký hợp đồng lao động với hội của anh, tiền thù lao công ty tôi sẽ lấy bảy phần, số tiền mấy chục còn lại tôi phải nộp thuế… Thôi chúng ta đừng làm phiền Cục thuế nữa.”

Idol Tiểu Khương đã chuyển tiếp poster tuyên truyền của hội trên Weibo một ngày trước.