Chương 112

Khương Lạc Thầm quấn trong áo gấu trúc đỏ, đứng ở bậc thang ký túc, tò mò ngẩng đầu nhìn Mông Hách trên ngựa. Từ góc nhìn của Mông Hách, cả người cậu gần như bị áo gấu trúc nuốt chửng, nhất là khuôn mặt nhỏ nhắn, dường như còn chưa to bằng bàn tay anh ta.

Mông Hách cau mày: “Cái chương trình kia chẳng lẽ không cho cậu ăn sao? Bây giờ cậu gầy đến mức bắp đùi còn không to bằng cánh tay tôi. Ở chỗ chúng tôi, ngay cả dê con mới sinh cũng khỏe hơn đám idol nam các cậu.”

Khương Lạc Thầm ghét nhất là nghe Mông Hách nói mấy lời kiểu này, đúng là vừa body shaming vừa khinh nghề. “Ừ ừ, cậu khỏe nhất, sau khi tốt nghiệp cậu cũng chẳng cần thừa kế gia nghiệp gì đâu, làm chi cái buôn bán đại gia súc ấy, cậu cứ trực tiếp ra thảo nguyên săn sói đi, rồi bán cho người Nga nuôi làm thú cưng, đảm bảo còn lời hơn bán ngựa nhiều.”

Mông Hách: “……”

Khương Lạc Thầm: “Tóm lại, hôm nay cảm ơn cậu đã giúp tôi một tay. Cậu có về ký túc cùng luôn không?”

Mông Hách lắc đầu: “Tôi phải đưa ngựa về chuồng trước.”

Khương Lạc Thầm: “Vậy cậu đi đường cẩn thận nhé, mai tôi mua ít ngô non, tự mình đến chuồng ngựa cảm ơn luận văn tốt nghiệp của anh.”

Có lẽ cậu là con người đầu tiên trên thế giới lại đi cảm ơn… một luận văn tốt nghiệp.

Mông Hách: “……”

Thiếu bang chủ hừ lạnh một tiếng, thúc ngựa rời đi.

Tiếng vó ngựa lộc cộc vang lên, đi đến đâu liền thu hút ánh mắt của tất cả sinh viên đến đó. Chỉ có kiểu thẳng nam sắt thép như Mông Hách, mới có thể làm ngơ trước mọi ánh nhìn.

Đây là lần đầu tiên Khương Lạc Thầm cưỡi ngựa, cả quá trình mơ hồ, chỉ cảm thấy mông và đùi bị cọ đến ngứa rát, nghi ngờ chắc bị trầy da rồi. Cậu ôm mấy kiện hàng, vội vã quay về ký túc, muốn cởϊ qυầи ra kiểm tra cho kỹ. Không ngờ vừa vào cửa, đã thấy hai người bạn cùng phòng chống nạnh đứng đó, y như hai vị thần giữ cửa.

Cặp song sinh từng bước áp sát, ánh mắt đầy nghi ngờ.

Đại Đinh: “Bạn học Tiểu Khương! Mau thành thật khai báo, từ khi nào mà cậu thân thiết với Thiếu bang chủ thế hả?”

Tiểu Đinh: “Đồng chí Tiểu Khương! Chẳng lẽ cậu đã quên hết những phát ngôn ngu ngốc của Thiếu bang chủ, định phản bội giai cấp vô sản vĩ đại rồi sao?”

Khương Lạc Thầm kiên quyết phủ nhận: “Tôi thân thiết với Mông Hách bao giờ?”

Cậu và Mông Hách một tuần chẳng nói được mấy câu, nếu không phải trước đó Mông Hách lén gửi cậu cái lì xì một nghìn tệ, thì ngay cả vòng bạn bè cậu cũng chẳng muốn cho anh ta xem.

Đại Đinh: “Cậu đừng chối! Bọn tôi đều thấy rõ, vừa rồi chính Mông Hách cưỡi ngựa đưa cậu về!”

Tiểu Đinh: “Còn nữa, cậu đi quay chương trình tuần trước, có một hôm nửa đêm tôi dậy đi vệ sinh, vô tình thấy cậu ta đang xem bù [Lôi Đình Vũ Giả] mùa ba. Không chỉ xem liền một mạch hết bốn tập đầu, mà còn lên Douban tìm: ‘Tập nào có Khương Lạc Thầm xuất hiện’.”

Bạn học Tiểu Khương giật mình hoảng hốt: “Mắt cậu làm sao mà tinh thế, cậu đúng là vô tình nhìn thấy, hay là dán chặt vào máy tính người ta mà rình mò vậy hả?”

Tiểu Đinh lập tức thấy chột dạ: “……”

Khương Lạc Thầm nhún vai, đặt mấy kiện hàng xuống: “Đừng đoán mò nữa, tôi và Mông Hách thì có thể có quan hệ gì chứ. Vừa rồi cậu ta còn châm chọc tôi gầy, nói dê con mới sinh cũng khỏe hơn tôi. Trước kia bọn tôi đi thực tập ở vườn thú, ngoài công việc ra căn bản chẳng nói được mấy câu, so với người xa lạ thì chỉ khá hơn chút thôi. Còn chuyện cậu ta xem [Lôi Đình Vũ Giả] — có lẽ muốn học nhảy đường phố thì sao.”

Chỉ tiếc Quế Quế Tử giờ không còn làm giáo viên dạy nhảy đường phố bán thời gian nữa, nếu không còn có thể kéo thêm một mối làm ăn cho cậu ấy.



Trong khoảng thời gian tiếp theo, Khương Lạc Thầm hiếm khi được nhàn rỗi. Bây giờ cậu đã năm cuối, sau khi kết thúc kỳ thực tập, việc học ở trường cũng không quá nặng, cậu có thể yên tâm ở thư viện chuẩn bị cho đề án tốt nghiệp.