Tiểu Khương sững người, nhìn bàn tay đưa đến trước mặt mình, lại nhìn kỵ sĩ trên lưng ngựa: “Mông Hách, sao cậu lại…”
“Khương Lạc Thầm, đừng lải nhải nữa.” Thanh niên da ngăm đen mất kiên nhẫn cắt ngang, “Lên đây, tôi đưa cậu về.”
Khương Lạc Thầm bị cậu ta quát cho một cái, mơ mơ hồ hồ đưa tay đặt vào lòng bàn tay Mông Hách. Bàn tay Mông Hách rộng lớn, khớp xương rõ ràng, Khương Lạc Thầm vừa mới đặt tay vào, liền cảm thấy một sức mạnh lớn kéo tới, ngay sau đó cơ thể nhẹ bẫng — cậu đã bị Mông Hách lôi thẳng lên ngựa!
Khương Lạc Thầm: “!!!”
Cậu ngồi sau lưng Mông Hách, để giữ thăng bằng, hai tay chỉ có thể vòng qua ôm lấy eo cậu ta.
Mông Hách hỏi: “Đã lấy đủ hết hàng chưa?”
Khương Lạc Thầm đầu óc choáng váng: “Ờ, còn hai kiện chưa tìm thấy.”
Mông Hách: “Hàng chưa lấy thì mai bảo Đại Đinh Tiểu Đinh giúp cậu đi lấy. Ôm chặt lấy tôi.”
(Editor: mình xin phép đổi Đinh lớn Đinh bé thành Đại Đinh Tiểu Đinh nhé, mình cảm thấy tên gọi đặt theo đúng ngôn ngữ gốc thì hơn.)
Nói xong, Mông Hách giật nhẹ dây cương, xoay đầu ngựa. Con ngựa dưới thân liền cất bước chạy nước kiệu về phía trước. Chỉ trong nháy mắt, đám sinh viên vừa bao vây Khương Lạc Thầm đã bị bỏ lại sau lưng.
Từ xa, trong đám đông còn truyền đến tiếng xì xào.
“Tại sao trong trường mình lại có ngựa thế?”
“Trường mình là đại học Nông nghiệp mà, có ngựa thì có gì lạ. Lần kỷ niệm trường trước, còn có khoa mang cả máy gặt nông nghiệp ra nữa cơ.”
Khương Lạc Thầm: “…”
Nói thì đúng là có lý, nhưng cậu vẫn cảm thấy màn xuất hiện vừa rồi của Mông Hách thật sự quá bá đạo.
Trong phim tình yêu học đường, cảnh thường thấy nhất là nam chính đạp xe chở nữ chính, gió thổi, áo sơ mi trắng của nam chính và váy đỏ của nữ chính tung bay dưới nắng. Còn truyền kỳ học đường của Tiểu Khương lại nâng cấp hẳn một bậc, đạp xe thì sao mà ngầu bằng cưỡi ngựa.
Bọn họ men theo đại lộ mà cưỡi ngựa thong thả, tiếng vó ngựa lộc cộc vang lên, hai người một ngựa thu hút vô số ánh nhìn của các bạn học. Ngay cả đội chó con phơi nắng bên đường cũng phải dừng lại liếc nhìn hai cái.
Trong trường vốn nuôi đủ loại động vật, viện Khoa học Động vật bên cạnh còn nuôi cả một chuồng bò, nhưng nào có ai cưỡi bò đi khắp trường đâu, cũng đâu phải tìm đến thôn Hạnh Hoa.
Khương Lạc Thầm một tay ôm eo Mông Hách, tay còn lại kẹp mấy gói hàng của mình. Trải nghiệm hôm nay chắc chắn sẽ trở thành ký ức khó quên nhất đời cậu. Đợi đến khi già rồi viết “Hồi ký của siêu sao tiểu Khương”, cậu nhất định sẽ ghi chép đầy đủ đoạn này.
Cậu dựa lưng vào Mông Hách, lần đầu phát hiện ra, thì ra lưng anh ta mạnh mẽ đến thế, vai rộng đến vậy. Bờ vai thế này mà vẽ trong manhwa Hàn Quốc thì dám cá là nam chính số một.
Khương Lạc Thầm mở mồm bắt chuyện: “Ngựa ở đâu ra thế? Đây là môn tự chọn của cậu à?”
“Không phải.” Mông Hách lắc đầu: “Đây là luận văn tốt nghiệp của tôi.”
Khương Lạc Thầm: “…”
Đi thong thả.
Quả không hổ là Mã thiếu bang chủ, ngay cả luận văn tốt nghiệp cũng khác người như vậy.
Mông Hách cưỡi ngựa đưa Khương Lạc Thầm về ký túc xá nam. Xuống ngựa khó hơn lên ngựa, cậu loay hoay một hồi mới nhảy được xuống, mà đáp đất còn loạng choạng suýt nữa hành lễ với dì quản lý ký túc.
Mông Hách khẽ cười khinh bỉ: “Sao ngay cả xuống ngựa cậu cũng không biết?”
Khương Lạc Thầm hùng hồn: “Đúng thế, tôi không biết xuống. Tôi còn chẳng biết lên ngựa, nếu không phải vừa rồi cậu kéo tôi lên thì chắc chắn tôi phải bò một lúc lâu mới xong đấy.”
Nhắc đến chuyện này, Khương Lạc Thầm đầy thắc mắc: “Rốt cuộc cậu ăn gì mà lớn lên thế, sao lại khỏe đến vậy, vừa rồi một cái kéo đã nhấc bổng được tôi rồi?”
“Không phải tôi khỏe, mà là cậu gầy quá.” Mông Hách ngồi thẳng lưng trên ngựa, từ trên cao nhìn xuống đánh giá cậu.
Hôm nay Khương Lạc Thầm ra ngoài lấy hàng, hoàn toàn chẳng trang điểm gì, tiện tay khoác cái áo phao đi luôn. Áo phao có màu cam nâu, trên mũ còn đính hai tai tam giác to tướng, là hàng lưu niệm gấu trúc đỏ cậu mua lúc thực tập trong vườn thú.