Khương Lạc Thầm bị hành động của anh ta dọa cho giật mình, không hiểu vì sao địa chủ Cố lại hứng thú sờ tóc mình như vậy.
Không chỉ có cậu thấy bất ngờ, chị Phùng trợ lý ngồi ở phía đối diện cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.
Mãi đến lúc này Cố Vũ Triết mới ý thức được hành vi của mình có phần không ổn. May mà anh vốn uy nghiêm sẵn, bình thản thu tay về, trên mặt không lộ chút biểu cảm: “Tôi nhận cho cậu một hợp đồng quảng cáo sản phẩm dưỡng tóc, vài ngày nữa cậu phải đến tiệm tóc làm lại liệu trình chăm sóc.”
“Hay quá!” Khương Lạc Thầm vui mừng khôn xiết. Công việc tuy vất vả, nhưng vì tiền thì chẳng vất vả chút nào!
Cố Vũ Triết thu lại ánh mắt, đặt về phía trợ lý Phùng, tiếp tục bàn về công việc sắp tới.
Khương Lạc Thầm ngồi cạnh một lúc, buồn ngủ đến không chịu nổi. Thấy Cố Vũ Triết chẳng để ý đến mình, cậu lén nghiêng người, lấy từ trong túi ra chiếc bịt mắt, định chợp mắt thêm một giấc.
Không ngờ vừa mở balo, một tờ giấy liền rơi ra.
Chính là tờ giấy hôm qua, sau khi tiết mục “Dream” kết thúc, giấy từ trên trời rơi xuống. Chỉ có điều, dòng gạch trống trên giấy giờ đã được lấp đầy bởi những dòng chữ xinh đẹp gầy gò, mang theo bút lực vững chắc.
Khương Lạc Thầm nhận ra ngay, đó là chữ của Văn Quế.
[Nguyện vọng của tôi là, tôi có thể cùng Lạc Lạc đứng cạnh nhau trên sân khấu, cứ thế mãi mãi, mãi mãi, mãi mãi đi tiếp.]
Nhìn thấy tờ giấy này, trong lòng Khương Lạc Thầm bỗng dâng lên một luồng nóng hổi. Dòng nhiệt ấy va đập trong l*иg ngực, khiến tim cậu đập thình thịch liên hồi.
Cậu không ngờ, Văn Quế lại lặng lẽ nhét tờ giấy này vào balo của mình.
Cũng giống như Văn Quế sẽ không bao giờ ngờ tới, thật ra trước khi rời đi, Khương Lạc Thầm cũng lén nhét một tờ giấy giống hệt vào dưới gối của Văn Quế.
Chỉ là, lời nhắn mà Khương Lạc Thầm viết cho Văn Quế, phong cách hoàn toàn khác.
Nội dung lời nhắn của Khương Lạc Thầm — [Nguyện vọng của tôi là, sau này Quế Quế Tử ngày nào cũng được ăn trứng xào cà chua không bỏ đường.]
Haiz…
Thật đúng là khác nhau một trời một vực.
…
Sau một thời gian dài vắng mặt, bạn học Tiểu Khương cuối cùng cũng quay lại trường học. Cậu đứng trước cổng trường, hùng hồn như bao Khương Ngạo Thiên trên thế giới, thề một câu đầy khí thế: “Lần này, tất cả những gì thuộc về ta, ta đều phải giành lại!!”
Dịch sang tiếng người chính là: cậu phải mau chóng chạy đến bưu cục trong trường, lấy hết đống hàng chuyển phát nhanh bị tồn đọng trong thời gian qua.
Gần đây đúng lúc trùng với dịp lễ hội mua sắm 11/11, những món hàng lớn nhỏ mà Khương Lạc Thầm đã kịp đặt trước khi vào trại huấn luyện cũng lần lượt được chuyển tới. Bưu cục của trường chất đầy hàng hóa thành từng ngọn núi nhỏ. Khương Lạc Thầm khổ sở bới tung trong đống kiện hàng một lúc lâu, trông thảm thương chẳng khác nào fan cp đang lục lọi trong bãi rác để tìm chút đường.
Tiểu Khương có lẽ là idol tiết kiệm và giỏi vun vén nhất trong toàn bộ giới giải trí nội địa. Idol khác thì mặc đồ hiệu, mặc hàng theo mùa, mặc đồ được thương hiệu tài trợ, còn thứ bạn học Khương Lạc Thầm thường xuyên mặc nhất là combo áo thun năm cái 99.9 tệ mua trên Pinduoduo, lại còn được freeship!
Quần áo rẻ thế này, cho dù dính máu hay thuốc men cũng chẳng thấy xót, nói bỏ là bỏ. Thời trang của cậu hoàn toàn dựa vào gương mặt gánh vác, gánh nặng hình tượng idol cũng không nặng bằng gánh nặng học bá.
Đúng lúc cậu đang ra sức tìm cái áo giá rẻ mình đã săn được, phía sau bỗng truyền đến một giọng nói nhỏ nhẹ.
“Xin hỏi… có phải là đàn anh Khương Lạc Thầm không?”
Tiểu Khương sững lại, vội vàng đứng thẳng người rồi quay đầu nhìn. Sau lưng cậu là ba cô em khóa dưới xa lạ, gương mặt đỏ bừng.
Khương Lạc Thầm nói: “Đúng là anh, các em là…?”
Ba cô em khóa dưới đẩy qua đẩy lại, cuối cùng một cô bé tết tóc hai bên bị đẩy ra, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Đàn anh, bọn em là fan của anh, anh có thể cho bọn em xin chữ ký không?”