Chương 108

Chuyện đã qua ba năm, giờ nhắc lại dường như có phần vô vị.

Từ nhỏ đến lớn, Khương Lạc Thầm luôn là một người thú vị, nhưng hôm nay cậu quyết định sẽ làm kẻ vô vị nhất thế gian!

Thịnh Chi Tầm: “…”

Trên mặt anh thoáng hiện lên vẻ mờ mịt và kinh ngạc, chỉ cần nhìn biểu cảm ấy, Khương Lạc Thầm đã biết, Thịnh Chi Tầm trước kia quả thực hoàn toàn không biết chuyện này.

Thịnh Chi Tầm khẽ nói: “Xin lỗi, tôi thật sự không rõ. Tôi sẽ hỏi lại bộ phận tuyên truyền, bình thường việc giao tiếp với fan đều do bên đó phụ trách. Nếu có thể, xin cậu thay tôi nói lời xin lỗi với Văn Quế… Nếu cậu ấy đồng ý, tôi cũng có thể trực tiếp nói với cậu ấy một câu xin lỗi.”

“Thầy không cần xin lỗi.” Nhóc Khương lắc đầu: “Tôi nói chuyện này với thầy, vốn cũng không phải muốn nghe thầy nói xin lỗi, tôi chỉ thật sự đơn thuần tò mò thôi.”

Con sư tử ở đỉnh chuỗi thức ăn, đúng là không cần phải biết câu chuyện của những sinh vật ở tầng dưới.

Thịnh Chi Tầm: “Vậy cậu tức giận sao?”

Khương Lạc Thầm suy nghĩ một chút: “Cũng không hẳn. Ba năm trước tôi đúng là từng tức giận, nhưng giờ thì không, bởi vì tôi biết thầy Thịnh là một người tốt.”

“Chỉ là người tốt thôi ư?”

“Không chỉ là người tốt.” Nhóc Khương rất nghiêm túc nói: “Nhà tôi là gia đình công chức, ba mẹ đều đi làm, ba tuổi tôi đã phải học mẫu giáo nội trú cả tuần. Sau năm tuổi, ba tôi chưa từng lo cho tôi xem quần áo mặc có đủ chỉnh tề không, mặt có dính bẩn hay không nữa. Thật lòng mà nói, mỗi lần thầy chỉnh sửa quần áo hay lau mặt cho tôi, tôi đều vô cùng cảm động. Tôi cảm nhận được tình phụ tử đã lâu tôi không được nhận từ thầy.”

Nụ cười trên mặt Thịnh Chi Tầm lập tức cứng đờ: “… Tôi chỉ hơn cậu có năm tuổi, gọi là anh là được rồi.”



Khương Lạc Thầm một mình kéo chiếc va li ba mươi inch đã thiếu mất một bánh xe, lảo đảo rời khỏi phim trường tràn đầy ký ức này.

Khi cậu bước ra khỏi cổng khuôn viên, lập tức nhìn thấy chiếc xe riêng đang chờ ở không xa.

Cậu đã liên hệ trước với công ty, hôm nay công ty sẽ phái xe đến đón. Chỉ là cậu không ngờ, khi cửa xe mở ra, trong xe lại có bóng dáng của sếp Cố.

Khương Lạc Thầm: “???” Cậu kinh ngạc đến mức được sủng mà sợ: “Tôi thành idol hạng nhất của công ty rồi à, còn phải phiền đến Cố tổng đích thân tới đón?”

Cố Vũ Triết lạnh lùng liếc cậu một cái: “Trên dưới người cậu chỗ nào giống hạng nhất?”

Khương Lạc Thầm: “…”

Tự tôn của nhóc Khương chịu đả kích nặng nề, ấm ức bước lên xe.

Ngoài Cố tổng ra, trên xe còn có chị Phùng – trợ lý quen thuộc. Nghe loáng thoáng, Khương Lạc Thầm mới biết thì ra hôm nay Cố Vũ Triết đến đây là để bàn chuyện hợp tác. Cậu nói rồi mà, sao Cố tổng có thể đặc biệt chạy tám mươi cây số chỉ để đón cậu tan làm chứ.

Cố Vũ Triết bất ngờ dừng công việc, quay đầu nhìn Khương Lạc Thầm một hồi, chau mày nói: “Hôm qua trong phòng hóa trang không nhìn rõ, sao cậu lại gầy đi nhiều thế?”

Vốn trên mặt Khương Lạc Thầm còn mang chút mũm mĩm trẻ con, giờ gầy xuống, đôi mắt to lại càng tròn trịa, trong sáng như mèo con.

Khương Lạc Thầm oán trách: “Còn không phải tại cái thể lệ vớ vẩn của chương trình à? Một tuần nay, mỗi ngày tôi chỉ ngủ hơn bốn tiếng, mở mắt ra là nhảy múa… Đợi tôi về ký túc, tháng tới tôi nhất định phải ngủ đủ mười tiếng mỗi ngày!”

Ban đầu cậu tưởng Cố Vũ Triết sẽ trách cậu “không chịu phấn đấu”, không ngờ nghe xong, Cố Vũ Triết lại gật đầu, ôn hòa nói: “Đúng là cậu cần nghỉ ngơi cho tốt.”

Khương Lạc Thầm: “…”

Thật đáng sợ, tại sao tự dưng Cố địa chủ lại đối xử tốt với công nhân thế này???

“Đợi cậu nghỉ ngơi đủ rồi, chúng ta sẽ bàn về công việc tiếp theo của cậu.”

“Ể?”

Ánh mắt Cố Vũ Triết rơi xuống mái tóc cậu, bất ngờ vươn tay khẽ nhấc một lọn, mân mê giữa ngón tay. Tóc Khương Lạc Thầm mềm mảnh, phải tẩy trước rồi mới nhuộm thành màu cam, lần này vào đoàn còn cố ý dặm lại chân tóc. Mỗi lần gội đầu, cậu đều bôi một lớp dày tinh dầu dưỡng, khiến người cậu lúc nào cũng thơm tho, mùi hương cam quýt nồng nàn.