Chương 107

Văn Quế: “…”

Khương Lạc Thầm nhét điện thoại vào túi áo của cậu, lại còn thương xót vỗ vỗ: “Được rồi, nuôi cái điện thoại có mất công gì đâu. Cho nó một sợi dây sạc, nó có thể tự chơi rất lâu. Anh tin cậu sẽ không ngược đãi nó đâu.”

Văn Quế còn biết làm sao, chỉ có thể nhận lấy đứa con điện thoại trên trời rơi xuống này.

Hai người bọn họ thì thầm trong nhà vệ sinh, lặng lẽ hoàn thành màn phó thác này.

Sau đó, theo sắp xếp của tổ chương trình, họ lại quay mấy cảnh “tiễn đưa”, “tạm biệt”, trên ống kính bày tỏ sự không nỡ và lời chúc dành cho nhau, chỉ thiếu nước ôm nhau khóc lớn thôi.

Khương Lạc Thầm phàn nàn kịch bản tổ biên kịch: “Anh chỉ rời khỏi chương trình, đâu phải rời khỏi nhân thế, cần gì phải bi thương như vậy chứ.”

Biên kịch nói: “Tiểu Khương, cậu không hiểu rồi, BE đẹp nhất chính là như bây giờ: một người đã quay lưng bỏ đi, còn người kia vẫn đứng nguyên tại chỗ.”

Khương Lạc Thầm: “…”

Văn Quế: “…”

Mẹ, fan CP gặp phải tổ biên kịch máu chó này, thật đúng là xui xẻo.

(Fan CP: fan couple, fan ghép cặp, đẩy thuyền.)

Thế nhưng, đã có tương tác cho CP “Kẹo gừng hoa quế”, thì cũng không thể quên phát đường cho CP “Tầm hoan tác nhạc”.

(Kẹo gừng hoa quế: Khương nghĩa là gừng, quế thì chính là Quế Quế Tử xD.)

(Tầm hoan tác nhạc: có nghĩa là “tìm vui, vui vẻ”, tầm/tìm trong Thịnh Chi Tầm, nhạc/lạc/vui vẻ trong Khương Lạc Thầm.)

Khương Lạc Thầm kéo va li đi tìm Thịnh Chi Tầm để tạm biệt.

Dù sao Thịnh Chi Tầm là giảng viên khách mời được tổ chương trình mời tới, trong một tuần này, Khương Lạc Thầm thật sự đã nhận được rất nhiều giúp đỡ từ thầy Thịnh. Hơn nữa trong lần bỏ phiếu công diễn đầu tiên, điểm mà Thịnh Chi Tầm cho tiết mục của họ là cao nhất. Về tình về lý, đội trưởng Khương cũng nên trực tiếp nói lời cảm ơn.

Đã là cảm ơn thì không thể tay không, nhưng đội trưởng Khương lục lọi va li thế nào cũng không tìm ra món gì có thể tặng người ta. Cuối cùng, cậu đành mượn máy in của tổ chương trình, ngay tại chỗ in vài tấm ảnh tự sướиɠ tuyệt đẹp của mình, lại còn ký tên lên đó.

Thịnh Chi Tầm nhận tấm ảnh có chữ ký của Khương Lạc Thầm: “… Cảm ơn.”

Trước nay toàn là người khác xin chữ ký của Thịnh Chi Tầm, đây là lần đầu tiên trong đời anh, được hậu bối tặng cho ảnh có chữ ký.

“Không cần khách sáo ha.” Nhóc Khương nói: “Nhưng cái này coi như bản tự in ngoài luồng, đợi lúc nào tôi lấy được bản chính thức thì tặng thầy cả set.”

Thịnh Chi Tầm trêu chọc cậu: “Các cậu còn có bản chính thức nữa à?”

Khương Lạc Thầm bất mãn nói: “Thầy xem thường ai đấy. Giờ mà muốn sưu tầm card của tôi, ít nhất phải kèm tám trăm tệ tiền goods mới có được.”

Nhìn dáng vẻ cậu ta vênh váo như cái đuôi sắp chổng lên trời, Thịnh Chi Tầm trầm giọng cười thành tiếng.

Hai người lại tán gẫu thêm vài câu, không có chủ đề, cũng chẳng có giới hạn. Hôm nay cũng là ngày Thịnh Chi Tầm rời chương trình, lịch trình của anh ta cực kỳ dày đặc, lát nữa phải đi thẳng ra sân bay, bay sang Hàn Quốc tham gia một buổi lễ trao giải.

Thấy lịch trình của anh gấp rút, Khương Lạc Thầm rất biết điều, không làm phiền thêm. Cậu nói lời tạm biệt rồi định rời đi.

Nhưng trước khi đi, trong lòng Khương Lạc Thầm vẫn còn một vấn đề day dứt từ lâu, muốn hỏi Thịnh Chi Tầm.

“Thầy Thịnh.” Đội trưởng Khương mở miệng: “Trước khi tham gia chương trình này, thầy có từng nghe qua cái tên Văn Quế chưa?”

Thịnh Chi Tầm khựng lại: “Cậu nói gì cơ?”

Hốc mắt anh sâu thẳm, đôi mắt kia cho dù chỉ nhìn vào túi rác ở góc tường, cũng tự nhiên mang theo vẻ thâm tình. Khương Lạc Thầm thẳng thắn nhìn vào ánh mắt vốn chất chứa tình cảm ấy, bình tĩnh hỏi: “Lúc Quế Quế Tử mới debut, bởi vì biệt danh của cậu ấy là ‘Tiểu Thịnh Chi Tầm’, nên từng trở thành đối tượng bị fan của thầy chế giễu, công kích trên mạng. Tôi muốn biết, trước đó thầy có từng nghe qua chuyện này không?”