Khi công bố kết quả cuối cùng, các thành viên của hai đội nhìn nhau ngơ ngác trên sân khấu, vì có ống kính máy quay nên đành gượng gạo bắt tay, bày tỏ vài câu “chúc phúc” cho nhau. Haiz, mấy lời xã giao thì ai chả biết nói.
Cảm giác này, giống hệt một bộ phim đang đến cao trào mà lại cho ra cái kết mơ hồ, khiến mỗi thành viên của hotboys đều thấy bực bội trong lòng.
Khương Lạc Thầm lại khá thoáng: “Không sao, đây mới chỉ là công diễn đầu tiên thôi, sau này còn công diễn hai, công diễn ba nữa, đến lúc đó mọi người cùng nỗ lực, nhất định phải đường đường chính chính ngồi vững trên ngôi vô địch!”
Văn Quế khẽ nói: “Nhưng đến công diễn hai, công diễn ba thì anh sẽ không còn đứng trên sân khấu nữa.”
“Dù anh không đứng trên sân khấu, anh cũng sẽ ở dưới khán đài cổ vũ cho các cậu.” Khương Lạc Thầm trong ống kính, chìa ngón tay út về phía Văn Quế: “Móc ngoéo đi, Quế Quế, anh nhất định sẽ tận mắt nhìn thấy ngày cậu bước lêи đỉиɦ cao ấy.”
Văn Quế cúi đầu nhìn ngón tay út Khương Lạc Thầm đưa ra, vừa lẩm bẩm “rõ ràng anh lớn tuổi hơn tôi, sao lại còn ngây thơ như vậy”, vừa đưa tay ra, ngoắc lấy tay cậu.
Người quên lời hứa sẽ biến thành cún con.
…
Sau khi buổi công diễn đầu tiên kết thúc, thẻ trải nghiệm khách mời một tuần của Khương Lạc Thầm trong “Lôi Đình Vũ Giả” cũng hết hạn. Tuy thời gian cậu ở đây không dài, nhưng khổ thì không ít, cân nặng tụt thẳng xuống. Trước đó, Cố Vũ Triết yêu cầu cậu phải khống chế cân nặng dưới 60kg, kết quả là cậu hoàn thành vượt mức, giờ mặc áo dày cuối thu mà bước lên cân cũng chưa tới 59kg.
Thế nhưng, cho dù như vậy, cậu vẫn không phải thí sinh nhẹ cân nhất trong trại. Mấy học sinh cấp ba kia còn nhẹ hơn cậu vài cân. Đây nào phải là bông hoa của Tổ quốc, mà sắp bị gió hong khô rồi. Khương Lạc Thầm nghi ngờ nghiêm trọng rằng, nếu trói họ lại với nhau, Văn Quế chỉ cần một cú đấm cũng có thể hạ sạch.
Chương trình này vốn không có chế độ loại trừ, cho dù đội có xếp cuối trong trận đấu, các thí sinh vẫn có thể tiếp tục ở lại trại huấn luyện, lặng lẽ chờ đợi cơ hội kế tiếp. Nói cách khác, sau khi công diễn kết thúc, chỉ có một mình Khương Lạc Thầm phải xách va li rời khỏi tổ chương trình.
Trước khi đi, cậu nhóc Khương kiểm lại đồ trong va li, để lại cho mỗi đồng đội một món quà.
Mỹ phẩm của cậu để lại cho đồng đội A, vì da của người này nhạy cảm, mỗi lần dùng mỹ phẩm do tổ chương trình cung cấp đều bị dị ứng. Máy sấy tóc và kẹp duỗi cậu để cho đồng đội B, vì tóc người này ít, nếu không làm kiểu thì lên hình sẽ rất khó coi. Miếng đắp mắt hơi nước và mặt nạ mắt thì để cho đồng đội C, vì do áp lực nên người này thường xuyên mất ngủ, lúc nào cũng mang quầng thâm lên hình…
Những điều này đều do Khương Lạc Thầm quan sát trong một tuần ăn ở cùng nhau. Trước đây quan hệ giữa cậu và ba đồng đội kia chẳng hề hòa thuận, ba người hoàn toàn không ngờ rằng Khương Lạc Thầm lại để lại cho họ những món quà chu đáo đến vậy.
Còn về phần Văn Quế, Khương Lạc Thầm để lại cho cậu một thứ hữu dụng nhất — chiếc điện thoại Nokia đó.
Thật ra, Văn Quế vốn không phụ thuộc nhiều vào điện thoại. Hiện giờ điểm số của cậu ấy đứng hạng nhất trong tổ chương trình, thường xuyên có cơ hội được tiếp xúc điện thoại. Ít nhất mỗi tuần gọi cho mẹ hai cuộc cũng không khó.
Văn Quế nói: “Anh mang điện thoại về đi, tôi không cần nó đâu.”
“Suỵt, cái gì mà của anh của cậu? Đừng nói bừa trước mặt con nít.” Khương Lạc Thầm vội vàng che ống nghe, hạ giọng cảnh cáo cậu: “Bây giờ con còn nhỏ, chưa biết cậu không phải bố ruột. Nghe anh này, cậu cứ nuôi nó bên cạnh, bình thường dành thời gian chơi cùng nó, mỗi ngày tranh thủ nói chuyện với nó vài câu. Đợi nó lớn lên rồi, còn nhớ bố ruột là ai nữa chứ? Cậu chính là bố nó!”