Chương 105

Trên ghế giám khảo.

Thịnh Chi Tầm chăm chú nhìn tờ giấy trong tay, ánh mắt rơi xuống dòng gạch ngang còn trống, lặng lẽ trầm ngâm.

Hai mươi tám năm cuộc đời của anh vô cùng thuận lợi, chưa từng trải qua bất kỳ sóng gió nào. Anh sinh ra trong một gia đình âm nhạc, khi những đứa trẻ đồng trang lứa còn mải chạy nhảy ngoài sân, thì anh đã ngồi trước đàn piano.

Sau khi tốt nghiệp từ học viện âm nhạc hàng đầu thế giới, anh trở về Trung Quốc phát triển, vừa ra mắt đã gặt hái vô số tình yêu và sự hâm mộ. Anh có nhiều ca khúc quen thuộc, cũng có vô số sân khấu khiến người ta ấn tượng, anh từng dẫn dắt nhóm mở tour diễn vòng quanh thế giới, hợp tác với những bậc thầy âm nhạc nổi tiếng… Anh còn rất trẻ, nhưng đã sở hữu vô số vinh quang.

Anh đã là “nguyện vọng” của biết bao idol trẻ tuổi rồi. Vậy thì, nguyện vọng của anh là gì?

Ánh mắt Thịnh Chi Tầm vượt qua tờ giấy trong tay, dừng lại ở trung tâm sân khấu.

Cậu thiếu niên đôi mắt tròn xoe cùng đồng đội vui vẻ ôm chặt nhau, mái tóc ướt đẫm mồ hôi dính vào bên trán, trông tràn đầy sức sống. Trong phim trường không phân biệt nổi ngày đêm này, cậu như một mặt trời nhỏ không bao giờ lặn.

Thịnh Chi Tầm tìm thấy nguyện vọng của mình rồi. Anh muốn nâng niu mặt trời nhỏ này.

Trong phòng đạo diễn.

Tổng đạo diễn chương trình cùng các trợ lý, đạo diễn kỹ thuật đang ngồi phía sau màn hình giám sát, dùng bộ đàm liên lạc với các máy quay trong phim trường.

Đây là phòng đạo diễn ở tầng cao nhất của phim trường, sau mấy chiếc màn hình xếp chồng lên nhau là một bức tường kính trong suốt khổng lồ.

Một người đàn ông mặc vest thẳng thớm đứng trong góc, ánh mắt xuyên qua bức tường kính, nhìn xuống khán đài đang sôi sục và sân khấu rực rỡ nằm trong vòng vây của khán giả. Những mảnh giấy từ trên trời rơi xuống, bay lượn khắp nơi, trong đó có một mảnh vô tình dính vào bức tường kính, bị tĩnh điện hút chặt, khiến người đàn ông chú ý.

“Cố tổng, sao ngài không xuống xem?” Tổng đạo diễn đặt bộ đàm xuống, nghiêng đầu trò chuyện: “Thằng nhóc Văn Quế này sức hút sân khấu thật sự rất mạnh, chúc mừng ngài lại đào được một viên ngọc quý. Thí sinh tên Khương Lạc Thầm kia cũng không tệ, hoạt bát, dễ mến, dù chỉ đến có một tuần nhưng người trong chương trình đều biết đến cậu ta rồi, là một chàng trai khéo ăn khéo nói.”

“Không cần.” Cố Vũ Triết xoay người, khẽ lắc đầu: “Tôi thích đứng ở trên cao, nhìn sẽ rõ hơn.”

Chỉ có đứng đủ cao, nhìn đủ xa, mới biết được nguyện vọng của mình.



Vì trận thi đấu lần này, năm người trong đội hotboys tập luyện suốt một tuần, cũng thu hoạch được rất nhiều kinh nghiệm và kỷ niệm quý giá. So với những thứ ấy, kết quả cuối cùng của trận thi đấu này cũng không còn quá quan trọng nữa.

“Câu đó hoàn toàn là nói nhảm.” Khương Lạc Thầm thẳng thắn châm chọc: “‘Kết quả không quan trọng, quá trình mới quan trọng’, đây toàn là lời an ủi của kẻ thất bại thôi. Người chiến thắng thật sự chỉ nghĩ một câu khi nâng cúp lên: ‘Haha, ông đây là nhất’!”

Lúc này, họ đang ngồi trong phòng phỏng vấn bổ sung, nhận buổi phỏng vấn sau trận. Vài máy quay và hơn mười nhân viên đứng ngay đối diện, ghi lại từng hành động, từng nét biểu cảm của họ.

Văn Quế bất đắc dĩ nhìn sang Khương Lạc Thầm: “Này, anh nói vậy thì cũng quá tổn thương người khác rồi. Theo cách anh nói, lần công diễn đầu tiên này không thắng Tinh Chi Tử, vậy chẳng phải chúng ta là loser sao?”

“Thứ nhất, anh không tên là ‘này’, anh tên là Khương Lạc Thầm.” Đội trưởng Tiểu Khương mặt nghiêm túc: “Thứ hai, chúng ta không phải thua, mà chỉ là chưa thắng thôi.”

Văn Quế: “……”

Trong lần công diễn này, năm trăm khán giả có mặt cũng có quyền bỏ phiếu. Bốn vị cố vấn cố định và một vị cố vấn khách mời có tổng số phiếu trị giá 100 điểm, còn khán giả thì mỗi người 10 điểm, điểm cuối cùng sẽ được cộng gộp lại.

“Chiến Vũ” của Tinh Chi Tử và “Dream” của hotboys, về độ khó chuyên môn thì vế trước vượt trội hơn, về độ yêu thích của công chúng thì vế sau lại áp đảo. Vì vậy, đến lúc bỏ phiếu cuối cùng đã xảy ra tình huống chẳng ai ngờ tới — điểm giám khảo của vế trước cao hơn, nhưng phiếu khán giả của vế sau lại nhiều hơn! Hơn nữa sau khi cộng hai bên lại, hai tiết mục này thế mà lại hòa điểm!