Chương 24: Vào showbiz cái gì, đi thi công chức đi!

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nếu liệt kê ra những loài sinh vật ghi hận nhất trong hành trình làm nghề y của Khương Lạc Thầm: Chó Bắc Kinh xếp thứ 3, ngỗng trắng bự xếp thứ 2, vị trí thứ 1 đã trống nhiều năm, đến tận ngày hôm nay cậu rốt cuộc đã tìm ra rồi.

- ----------------- Chính là ông chủ của bọn họ Cố Vũ Triết!

Trước kia đùa nhau gọi anh ta mỗi một tiếng lão địa chủ, không ngờ địa chủ Cố lấy đùa làm thật, còn đang đứng đây đợi cậu.

Khương Lạc Thầm và Văn Quế lặng lẽ chui lên xe, đi cùng còn có nhân viên khác không biết tên. Bầu không khí trong xe rất yên tĩnh, hai tay Khương Lạc Thầm ngoan ngoãn đặt ở đầu gối, ngồi thẳng lưng.

Tầm mắt của Cố Vũ Triết dừng lại ở tóc mới của hai đứa đầy tớ vài giây, môi mỏng mấp máy, phun ra vài chữ keo kiệt: "Không tệ."

Nhớ đến trợ lý bên cạnh thầy làm tóc mũi hếch lên trời, hai bé idol flop vô cùng biết thân biết phận.

Văn Quế nói rất khách sáo: "Nếu không phải do mặt mũi của sếp Cố, bọn tôi cũng không thể hợp tác với thầy tạo mẫu tóc lợi hại đến vậy. Đều nương nhờ phúc của ngài."

Đầu gối của Khương Lạc Thầm đá đá hắn, nhỏ giọng nhắc nhở: "Không phải Tony*, là Kevin."

[*Bạn Văn Quế nói nhờ phúc của ngài - 托您 /tuōnín/ giống với cách đọc Tony 托尼/tuōní/ nên bạn Khương joke =)))))]

Văn Quế: ".........."

Cố Vũ Triết: ".......Khương Lạc Thầm, lần sau mấy kiểu đồng âm này còn xuất hiện, cậu cũng đừng mong tới lương tháng sau."

Nói xong, Cố Vũ Triết đánh mắt đến vị nữ trợ lý tháo vát bên cạnh. Khương Lạc Thầm từng gặp qua cô, biết tên cô là "Tiểu Phùng", trước đó Khương Lạc Thầm bị trừ hai lần lương đều là do chị Phùng này làm.

Sự rạng rỡ sáng chói của giới giải trí mãi mãi chỉ thuộc về những người đứng trước sân khấu. Như chị Phùng này thân người không cao, mặc nguyên bộ của Uniqlo, mang giày McQueen và nón đánh cá, khẩu trang được kéo xuống tận cằm, bộ dạng hệt như chưa tỉnh ngủ, nhưng lại thể hiện sự thông minh khôn ngoan qua đôi mắt đỏ ngầu ấy.

Khương Lạc Thầm hơi sợ chị Phùng.

Cô giống như vị Dung ma ma bên cạnh hoàng hậu, điểm khác biệt duy nhất là Dung ma ma tra tấn bằng kim châm cứu, còn chị Phùng thì bằng bảng đánh giá lương.

Khương Lạc Thầm lập tức thành thật, cậu lắp bắp: "Ông địa... Ơ, ông chủ, ngài không phải đang đi công tác ở thành phố Tây Hồng sao?"

Cố Vũ Triết liếc cậu một cái: "Lần này là lần đầu tiên Hot Boys mới được lên sân khấu, tôi đương nhiên phải tới."

Nói trắng ra là giữ trẻ.

Cố Vũ Triết nói tiếp: "Tối nay có Thịnh Chi Tầm của B.R.E.A.K, sân phải có ít nhất hơn 6 7 nghìn người, trước đó các cậu chưa từng lên sân khấu lớn. Nếu có lo lắng cũng là chuyện bình thường."

Lời anh chưa dứt, Văn Quế đã theo bản năng nhìn Khương Lạc Thầm một cái.

Đúng cái ánh mắt này làm Cố Vũ Triết nhạy bén nhận ra điều gì đó.

Ông chủ Cố lập tức nhíu mày lại, lạnh lùng hỏi: "Khương Lạc Thầm, cậu lại nhận việc tư gì sau lưng tôi!"

Chị Phùng kế bên lập tức lấy ra bảng lương.

Bạn học Tiểu Khương oan ức muốn chết: "Báo cáo sếp, cái này không tính việc tư!"

"Nên cậu nhận thật rồi?"

Khương Lạc Thầm: "Thật sự không phải việc tư---- Năm ngoái trường bọn tôi kỷ niệm trăm năm thành lập trường, tổ chức diễn văn nghệ ở sân vận động công nhân*, có sinh viên của trường, cựu sinh viên, lãnh đạo thành phố, còn có mấy người của bộ giáo dục gì đó. Mỗi viện đều phải có tiết mục biểu diễn, chủ nhiệm khoa bọn tôi cho tôi hát hai bài..."

Cố Vũ Triết trầm mặc.

Sân vận động công nhân anh tất nhiên từng đi rồi, toàn bộ ghế ngồi ước tính tầm 30.000 khán giả. Tuy rằng sân vận động lớn nhất thành phố đã biến thành tổ chim* lẫn mercedes, song có thể được biểu diễn ở sân vận động công nhân luôn là ước mơ khó mà với đến của nhiều ca sĩ trẻ.

Vậy mà Khương Lạc Thầm đã từng hát trước mặt 30.000 vị khán giả.

Một tia xúc động dâng lên từ tận đáy lòng Cố Vũ Triết: "Là tôi đã xem thường cậu."

Khương Lạc Thầm ngại quá: "Cái đó...Tôi không hát bài của nhóm mình."

Cố Vũ Triết: "Sếp cũ không phát bản quyền cho cậu à?"

"Càng không phải." Khương Lạc Thầm nhỏ giọng đáp, "Bài hát đó flop quá, vừa báo lên đã bị chủ nhiệm khoa gạt bỏ, bắt tôi hát bài mà ai cũng từng nghe."

Cuối cùng hát bài 【Quốc Ca】

"......"