Chương 38: Bệnh viện số 1 (37)

EDIT: HẠ

Sáng sớm, khi tia nắng đầu tiên chiếu lên cửa sổ, Dương Bồi cuối cùng cũng trở lại phòng bệnh với khuôn mặt u ám, kéo lê một cánh tay đã mất đi tri giác của mình.

Trước đó, âm thanh trò chuyện của đám người mới trên hành lang không hề nhỏ, lúc đi ngang qua, hắn cũng đã nghe được quy tắc “Sau 11 giờ không được đi lại trên hành lang”.

Nếu đặt ở ngày thường, đối với những quy tắc không đầu không đuôi như thế này, từ trước đến nay hắn vẫn luôn giữ thái độ không thèm để ý, thực lực của hắn cũng không yếu, cho dù đi ra ngoài sau 11 giờ, hắn cũng sẽ không xảy ra chuyện gì. Nhưng lần này lại khác, đầu tiên là cổ tay trái của hắn đã bị gãy, tiếp đó chính là tích phân đã hoàn toàn cạn sạch, hai vấn đề này chồng lên nhau khiến cho một quy tắc tưởng chừng như vô thưởng vô phạt này lại trở thành một mối nguy lớn đối với hắn.

Tối hôm qua sau khi cho nổ phòng kiểm tra, hắn đã nhảy từ lỗ hổng ở tầng ba xuống để chạy trốn, ban đầu, hắn đã tính toán kỹ điểm tiếp đất và động tác giảm xung lực, ai ngờ cổ tay trái bị vặn gãy của hắn lại vô tình va phải mép nhọn của tòa nhà, vết thương cũ chưa lành đã chồng thêm vết thương mới, khiến cánh tay này hoàn toàn mất đi cảm giác.

Hắn kéo theo cánh tay tàn phế của mình lặng lẽ trốn ở trong vườn hoa của bệnh viện suốt một đêm, chờ đến khi mặt trời ló dạng, lúc này hắn mới dám quay trở về phòng bệnh.

Cả đêm không về, trên người còn mang theo những vết thương ghê rợn, vậy mà khi hắn đẩy cửa bước vào, hai bệnh nhân chung phòng vẫn làm như không thấy, bọn họ vẫn giữ sắc mặt thản nhiên tiếp tục làm chuyện của mình, hoàn toàn không chia cho hắn một chút ánh mắt.

Dương Bồi mang theo gương mặt âm trầm ngồi xuống mép giường, hắn càng nghĩ càng giận, hận không thể quay lại ngay lúc đó để gϊếŧ chết gã đội viên tên Scaro kia.

Hắn có thể xây dựng được thế lực của riêng mình ở bên ngoài không gian chưa biết hoàn toàn là dựa vào việc hắn có tích phân cực cao, đồng thời hắn còn có thực lực trung bình vượt qua mức bình quân của phó bản cấp thấp và cấp trung.

Hắn dựa vào điểm tích phân cực cao của mình để kéo nhóm đàn em vốn không đủ tư cách vào các không gian trung và cao cấp để ăn trợ cấp xã hội cho hộ nghèo, sau đó lại dựa vào thực lực của mình, không ngừng gϊếŧ chóc trong các phó bản để xả hết những ham muốn không thể phát tiết được ở ngoài đời thực.

Mà bây giờ trong một không gian cấp E, hắn bị một người thăm dò vô danh gài bẫy, hơn nữa còn bị gài đến mức tiêu sạch cả tích phân, cánh tay trái gần như bị phế bỏ, đây tuyệt đối không phải là một tin tức tốt, nếu để tin tức này lan truyền ra ngoài, những kẻ đàn em từng dựa vào hắn, những kẻ thù dám giận mà không dám nói trước đây, cùng với những đối tác plastic luôn giả vờ hòa thuận với hắn, tất cả đều sẽ lập tức nhào lên xé xác hắn.

Chưa kể các nhà đầu tư còn có thể truyền video ghi hình phát sóng trực tiếp ra bên ngoài.

Ngày thường hắn gây thù chuốc oán quá nhiều, cũng chẳng bao giờ giúp đỡ người khác, cũng không dám mạo hiểm tiến vào những không gian cao cấp mà mình chưa nắm chắc, hắn chỉ có thể hoành hành ngang ngược trong những không gian cấp thấp và cấp trung, lúc thực lực còn mạnh, không ai dám đi ra cản đường, nhưng một khi đã rơi vào cảnh ngộ hiện tại, chờ sau khi ra ngoài hắn sẽ gặp phải cái gì, quả thực không cần nghĩ cũng biết.

Lúc này, cách duy nhất để lật ngược tình thế chính là gϊếŧ chết Scaro ngay trong không gian này, dùng bất cứ thủ đoạn nào để gϊếŧ chết cậu ta ngay trước ống kính, chỉ có như vậy, hắn ta mới có thể thiết lập lại uy danh của chính mình. Tích phân hao hết có thể kiếm lại, nhưng danh tiếng tích lũy bao năm qua mà mất đi thì sẽ không bao giờ lấy lại được nữa.

Đáy mắt Dương Bồi lóe lên một tia tàn nhẫn.

*

Cùng lúc đó, ở tầng dưới, Bạch Tẫn Thuật mà hắn nhớ mãi không quên lúc này cũng không thể ngủ ngon giấc.

“Anh Ao, chào buổi…” Sáng.

Lỗ Trường Phong đẩy cửa phòng bệnh, lời nói mới ra được một nửa lập tức bị kẹt cứng trong cổ họng.

Trong phòng bệnh, hai bệnh nhân khác đã thức dậy rửa mặt, chỉ còn một cái giường bên cạnh cửa sổ là chăn vẫn chưa được gấp lại, anh Ao của hắn đang vùi mình trong chăn, chỉ để lộ nửa cái đầu, đang dùng đôi mắt mở to âm trầm nhìn về phía hắn.

Lỗ Trường Phong: “Khụ… Anh Ao, tôi đánh thức anh rồi à?”

Bạch Tẫn Thuật: “Tất nhiên.”

Cậu không có thói quen cáu gắt lúc rời giường, nhưng thanh niên tóc dài lại có.

Nếu không phải lúc này độ đồng bộ giữa hai người không cao, vậy thì thanh niên tóc dài đã sớm bật dậy chuẩn bị bóp chết Lỗ Trường Phong từ lâu rồi, tên béo này nên cảm thấy may mắn vì cậu chỉ vừa mới tỉnh lại cho nên không kịp điều chỉnh độ đồng bộ, nếu không e là Lỗ Trường Phong đã sớm đầu một nơi thân một ngả, vinh quang trở thành đội viên thăm dò thứ hai tử vong trong đợt khám phá này rồi.

“Lỗ Trường Phong.” Cậu giơ tay trái lên nhìn thoáng qua đồng hồ, “Bây giờ là 6 giờ 30 sáng, cho tôi một lý do để anh không đi ngủ mà lại xuất hiện trong phòng bệnh của tôi vào giờ này.”

“Không… Không ngủ được.” Lỗ Trường Phong lắp bắp nói.

Vừa gặp phải chuyện như vậy, sao có thể ngủ được chứ!

Hiện tại chỉ cần vừa nhắm mắt, trong đầu hắn sẽ lại hiện lên cảnh tượng kinh hoàng và kỳ dị vào tối hôm qua, một đám người bệnh bọn họ vừa chạy vừa hô to “Tôi có bệnh”, từ phòng kiểm tra chạy thẳng về khu nội trú. Lữ Minh Thành đột nhiên nói: “Nhưng mà sau 11 giờ người bệnh không được đi lại trong hành lang, chúng ta phải làm sao bây giờ?”

Anh Ao của hắn vuốt cằm rồi đưa ra một giả thiết chấn động trời đất: “Vậy nếu bò về thì sao?”

“Y tá chỉ nói không được đi lại, nhưng đâu có nói là không được bò, đúng không?”

Sau đó, Lỗ Trường Phong tận mắt chứng kiến hai đội viên khoa ung bướu thực sự đã bò lổm nhổm trên mặt đất để vào phòng, Trịnh Vân Vân khoa tinh thần dùng một tay kéo Lưu Môi Tâm, một tay khác sờ soạng trên mặt đất, chậm rãi bò trở về, chờ đến khi bốn người này an toàn bò vào phòng bệnh, Lỗ Trường Phong vẫn còn đang ngơ ngác, hắn quay đầu nhìn về phía Scaro hỏi: Chúng ta cũng phải bò trở về sao?

Anh Ao của hắn nhìn hắn bằng ánh mắt khó hiểu: “Tất nhiên là không rồi.”

“Không phải anh có thể leo tường vào từ bên ngoài sao?” Biểu tình trên mặt cậu có chút kỳ quái, “Hay là anh thật sự rất muốn bò về?”

Lỗ Trường Phong: “Không không không, tôi không muốn.”

“Vậy… Vậy tôi bò tường trở về đây, còn cậu thì sao?” Hắn vẫn không nhịn được hỏi ra tiếng.

“Tôi?” Thanh niên tóc dài vỗ bả vai hắn, “Tôi không sợ bị nhìn thấy.”

Sau đó ngay trước mặt Lỗ Trường Phong, cậu cứ thế bình thản đi thẳng về phòng mình, thậm chí trước khi đóng cửa, cậu còn rất lịch sử nói vọng ra bên ngoài: “Mọi người cũng nghỉ sớm đi nhé.”

Lúc Lỗ Trường Phong bám theo vách tường leo trở lại phòng, hắn còn cảm thấy bản thân thật ngu ngốc vì vài phút trước còn đi lo lắng cho đại lão.