Nếu không để cô Nghiêm Tịnh cảm nhận được... cậu không muốn liên lụy cả nhà thầy giáo vào chuyện này.
Giang Sơn Văn cũng ở bên cạnh vỗ ngực nói: "Lần này thật sự là nhờ có đàn anh cả."
Anh chân thành nói với Chung Dư Sinh: "Đàn anh, cảm ơn nhiều."
Chung Dư Sinh liếc nhìn anh một cái: "Khách sáo."
Sau đó cô Nghiêm Tịnh tự nhiên giữ họ ở lại ăn cơm, họ cũng dùng bữa tối ở đây trước.
Vì sức khỏe của cô Nghiêm Tịnh và thầy Giang Kỳ Toàn đều không tốt lắm, nên mọi người đều ngầm hiểu không nhắc đến chuyện vụ án, như thể không nhắc tới thì chuyện này chưa từng xảy ra, sau này cũng sẽ không tìm đến nữa.
—— Đặc biệt là khi đã có bằng chứng chứng minh Phương Sách lúc đó ở nhà.
Chỉ là sau khi ăn cơm xong, Phương Sách đề nghị muốn về nhà.
Giang Sơn Văn đương nhiên đứng dậy: "Anh đưa em về."
Phương Sách lại nhìn Chung Dư Sinh, sau đó nhẹ giọng nói với Giang Sơn Văn: "Anh Sơn Văn, anh ở lại với thầy và cô đi, để Chung Dư Sinh đưa em về là được rồi."
Giang Sơn Văn khựng lại, nhìn về phía Chung Dư Sinh đã lướt qua anh đi về hướng Phương Sách, rồi lại nhìn Phương Sách: "Cũng được."
Anh chậm rãi nói: "Vậy em về đến nhà nhớ nhắn tin cho anh, có chuyện gì cũng có thể tìm anh."
Anh lại nói với Chung Dư Sinh: "Nó sợ tối, đàn anh, phiền anh chăm sóc nó một chút."
Nhà Phương Sách.
Về đến nhà, việc đầu tiên Phương Sách làm là đóng cửa rồi khóa trái lại.
Cậu nhìn Chung Dư Sinh: "Anh trèo cửa sổ vào phòng tôi."
Là câu khẳng định, Chung Dư Sinh nhướng mày, cũng không phủ nhận: "Đúng vậy."
"Rốt cuộc anh muốn làm gì?"
"Chẳng phải rõ ràng rồi sao? Tôi đến để giúp cậu."
Chung Dư Sinh làm như vào nhà mình vậy, rất bình tĩnh nhìn quanh xem thiếu thứ gì: "Bọn họ mang cả khung ảnh mẹ cậu đi rồi."
Anh ta nói, rồi như nhớ ra điều gì: "Đúng rồi, cậu còn phải cảm ơn tôi đã xử lý cuốn nhật ký của cậu trước đấy."
Phương Sách tiến lên hai bước, Chung Dư Sinh vừa quay đầu lại đã bị cậu tóm lấy cổ tay.
Phương Sách trông gầy gò yếu ớt, nhưng trong cơ thể lại ẩn chứa năng lượng lớn bất ngờ, một phát liền vật Chung Dư Sinh ngã xuống, bẻ quặt hai tay anh ta ra sau lưng, đè nghiến lên ghế sô pha, tay kia siết lấy cổ anh ta: "Chung Dư Sinh, rốt cuộc anh muốn làm gì?!"
Chung Dư Sinh cảm nhận được sức nặng đè trên lưng mình, cười khẽ một tiếng đầy ẩn ý.
Ngay sau đó Phương Sách còn chưa kịp phản ứng, liền cảm thấy trời đất quay cuồng, cậu kêu lên một tiếng đau đớn, lúc cơn đau âm ỉ lan ra thì vị trí đã bị hoán đổi, cả người cũng bị Chung Dư Sinh đè chặt trên ghế sô pha.
Chung Dư Sinh một tay khóa chặt hai tay cậu, dùng chân chặn lấy hai chân cậu, đôi mắt đen thẳm nhìn cậu lại phảng phất chút dáng vẻ của mười một năm trước.
Lạnh lẽo mà nguy hiểm, như thể nếu Phương Sách không gϊếŧ chết anh ta thì sau này anh ta nhất định sẽ đòi lại món nợ máu thịt này.
"Đến lúc này rồi, cậu vẫn nghi ngờ tôi hơn cả anh ta, tại sao?"
"Anh ấy là anh trai tôi!"
Phương Sách nghiến răng nghiến lợi: "Còn anh là..."
Là một người suýt nữa đã bị cậu gϊếŧ chết.
Là một người bị cậu hủy hoại cả cuộc đời.
Phương Sách nhìn chằm chằm vào mắt Chung Dư Sinh, giờ phút này cậu hoàn toàn không giống với dáng vẻ co rúm nhút nhát ở cục cảnh sát trước đó: "Hơn nữa rất có khả năng là anh bày ra cái bẫy này, không phải sao?"
Cậu nói ra suy nghĩ của mình, Chung Dư Sinh nhướng mày: "Cậu nói đúng."
Anh ta chậm rãi nói: "Nhưng hôm đó tôi bất chấp nguy hiểm tự ý xâm nhập nhà dân cũng muốn vào nhà cậu chụp ảnh cho cậu, chính là để đảm bảo cậu có ‘bằng chứng ngoại phạm’. Biết tại sao không?"