Chương 21

Phương Sách gật đầu.

Lúc cậu đi theo Giang Kỳ Toàn và mọi người ra khỏi cục cảnh sát, vẫn còn cảm giác có chút không thật.

Giang Kỳ Toàn nắm tay cậu, vỗ vỗ mu bàn tay cậu: "Đến nhà thầy trước đi, cô của con còn ở nhà đợi con đấy."

Phương Sách liếc nhìn Chung Dư Sinh, không từ chối: "Vâng."

Cô Nghiêm Tịnh cũng là một nhà giáo nhân dân, chỉ là đã nghỉ hưu, cũng không nhận lời mời quay lại giảng dạy. Mắt cô không tốt lắm, luôn nhìn không rõ, cũng không cần thiết phải tiếp tục hao tổn trên bục giảng nữa.

Phương Sách đi theo Giang Sơn Văn và mọi người lên lầu, Chung Dư Sinh đi cuối cùng, ở phía sau cậu.

Tiếng bước chân của anh ta không nặng, thậm chí có thể nói là rất nhẹ, rõ ràng là người đã giúp Phương Sách, lại khiến Phương Sách vô cớ có chút rợn tóc gáy.

... Có một cảm giác, như bị theo dõi.

Thật ra ván cờ này cũng có khả năng là do Chung Dư Sinh cố ý bày ra.

Thuốc ngủ có lẽ thật sự là anh ta đưa cho Anh Sơn Văn, dù sao Anh Sơn Văn không có bất kỳ lý do gì để trả thù cậu, nhưng Chung Dư Sinh thì có.

Cậu đã hủy hoại cuộc đời Chung Dư Sinh, còn suýt nữa gϊếŧ chết Chung Dư Sinh, cho dù được cứu giúp, trên cổ Chung Dư Sinh vẫn còn vết sẹo xấu xí dữ tợn và nhục nhã do chính tay cậu để lại, đó chính là biểu tượng cho hai ngày anh ta bị cậu nuôi nhốt như chó bên cạnh mình.

Cho nên Chung Dư Sinh hoàn toàn có thể trả thù cậu, anh ta liên hợp với những người khác cũng hận cậu, rồi lại cố ý cứu cậu, để chia rẽ mối quan hệ giữa cậu và Anh Sơn Văn, để cậu hoàn toàn bị mọi người xa lánh...

Cậu từng nghe Anh Sơn Văn nói qua đôi lần, nhà Chung Dư Sinh rất giàu, vốn dĩ Chung Dư Sinh muốn học kinh doanh để kế thừa gia nghiệp.

Nhưng không biết vì sao, cha mẹ Chung Dư Sinh mười năm trước tình nguyện nộp một khoản tiền phạt rất lớn để sinh thêm một đứa con nữa, hiện tại trọng tâm bồi dưỡng hoàn toàn đều đặt lên người em gái Chung Dư Sinh, đối với Chung Dư Sinh thì chỉ chuyển tiền, hoàn toàn không quan tâm.

Có lẽ... chính vì chuyện này nên mới từ bỏ Chung Dư Sinh.

Vì vết sẹo như vậy, cả đời này Chung Dư Sinh đều chỉ có thể mặc áo cao cổ.

Là chính tay cậu đã hủy hoại Chung Dư Sinh.

Chỉ có Chung Dư Sinh...

Những mảnh ký ức tuổi thơ vụt hiện trong lòng, trong đầu Phương Sách hiện lên dáng vẻ lần đầu tiên cậu đứng trước mặt Chung Dư Sinh, cũng hiện lên dáng vẻ Chung Dư Sinh không chút phòng bị đi theo cậu vào con đường nhỏ trong rừng, còn có cảnh cậu dùng sợi kim loại có gai cuốn quanh cổ Chung Dư Sinh...

"Cạch"

Tiếng mở khóa cửa khiến Phương Sách giật mình.

Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng dùng vẻ mặt nhẹ nhõm nhất để đối diện với cô Nghiêm Tịnh.

Cô Nghiêm Tịnh thấy cậu, tự nhiên không thể thiếu một hồi quan tâm hỏi han, sau khi nghe nói may mà có ảnh Chung Dư Sinh chụp làm bằng chứng, càng vội vàng kéo tay Chung Dư Sinh nói lời cảm ơn.

Cô còn theo thói quen nắm tay hai đứa trẻ lại với nhau, tay Chung Dư Sinh liền đè lên mu bàn tay Phương Sách.

Thân nhiệt Phương Sách vốn thấp, cũng chính vì điều này mà lúc Trương Tế và cậu xô xát đã cảm nhận được, rồi nói cậu là động vật máu lạnh bẩm sinh.

Nhưng thân nhiệt Chung Dư Sinh rất nóng, gần như khiến Phương Sách giật mình định rút tay lại, kết quả bị Chung Dư Sinh nhanh chóng nắm chặt.

Cô Nghiêm Tịnh không nhận ra, chỉ đẫm nước mắt nói với Phương Sách: "Tiểu Sách, con phải cảm ơn Anh Chung cho thật tốt."

Phương Sách chỉ có một suy nghĩ.

Ai thèm gọi anh ta như vậy.

"... Cảm ơn."

Nhưng lời cảm ơn quả thật vẫn phải nói, có điều là cảm ơn Chung Dư Sinh vừa rồi đã kịp thời nắm lấy tay cậu.