Chương 20

"Hay là nói... Cậu đổi sang cái tên giống con trai hơn rồi thì ngược lại trở nên yếu đuối rồi?"

Phương Sách nhắm mắt: "Câm miệng."

Không phải là anh ấy...

Nói cho cùng, Anh Sơn Văn và cậu không oán không thù, tại sao lại muốn làm như vậy?



Vì bằng chứng tuyệt đối của Chung Dư Sinh, cho dù vụ án này có bao nhiêu manh mối chỉ về phía Phương Sách, họ cũng không thể không để Phương Sách về nhà tối nay, thậm chí không thể đưa vào phòng thẩm vấn mà chỉ có thể nói chuyện ở phòng triệu tập thông thường.

Tuy nhiên theo Kim Hạo Nhiên thấy, phản ứng của cha con nhà họ Giang vẫn rất đáng để suy ngẫm.

Nghe nói có bằng chứng chứng minh Phương Sách không có hiềm nghi, cả hai người đều vô cùng kinh ngạc và vui mừng.

Nhưng khi nghe nói là Chung Dư Sinh chụp ảnh Phương Sách ngủ, Giang Kỳ Toàn sững sờ, có chút ngây ra, dường như không hiểu lời này; còn Giang Sơn Văn thì sau khi giật mình, theo bản năng nhìn về phía Phương Sách: "Tiểu Sách?"

Phương Sách lúc này chắc chắn sẽ không phản bác Chung Dư Sinh, cậu vừa thấy phản ứng của Giang Sơn Văn liền biết Chung Dư Sinh hơn phân nửa thật sự không vào bằng cửa chính: "... Là trước đây tôi có đưa cho anh ấy một chiếc chìa khóa. Chung Dư Sinh không phải học chuyên ngành tâm thần sao? Tôi nhờ anh ấy giúp đỡ."

Cái cớ này quả thật không có vấn đề gì, nhưng Chu Nhiễm ở bên cạnh không nhịn được: "Em trai, chìa khóa nhà cậu là bán sỉ à? Ai cũng cho thế?"

Phương Sách cúi đầu: "Trong nhà cũng không có gì đáng giá cả."

Điều đó cũng đúng, nhà Phương Sách không có đồ trang sức gì, thứ duy nhất có giá trị có lẽ là những món đồ điện và nội thất lớn... Còn có con người cậu nữa.

Nhưng kể từ sau vụ án ở nơi khỉ ho cò gáy bên cạnh mười một năm trước, bên này họ điều tra rất nghiêm ngặt các vụ buôn người và bắt cóc, Phương Sách lại là người đã trưởng thành rồi, càng không dễ xảy ra chuyện này.

Chỉ là...

Sau khi Kim Hạo Nhiên dùng camera của cục chụp lại tấm ảnh lúc 9 giờ mà Chung Dư Sinh đưa ra để lưu làm bằng chứng, ông nhìn Chung Dư Sinh: "Tại sao cậu lại chụp ảnh cậu ta?"

Đây quả thật là một câu hỏi hay, ai cũng rất muốn hỏi.

Tại sao Chung Dư Sinh lại muốn chụp ảnh Phương Sách đang ngủ?

Phương Sách cũng muốn biết câu trả lời này.

Tuy bức ảnh này của Chung Dư Sinh thật sự đã cứu cậu, nhưng tại sao anh ta lại muốn chụp ảnh cậu?

Là biết trước, biết rõ hai ngày trước sẽ xảy ra chuyện gì sao?

Rốt cuộc anh ta muốn làm gì?

Chung Dư Sinh tắt điện thoại cất vào túi, bình tĩnh nói: "Thấy sắc mặt cậu ta không tốt lắm, chụp lại là để chuẩn bị sau này hỏi xem cậu ta mơ thấy gì, dùng làm đề tài nghiên cứu. Chỉ tiếc hôm đó cậu ta ngủ ở nhà cả ngày, lúc tôi rời đi vẫn còn đang ngủ, sau đó tôi cũng quên mất."

Phương Sách: "?"

Chung Dư Sinh ở nhà cậu cả ngày ư?

"Tôi còn có câu hỏi thứ hai."

Kim Hạo Nhiên đưa camera cho Chu Nhiễm: "Hàng xóm của cậu ta nói hai ngày trước không nghe thấy cửa nhà Phương Sách có động tĩnh gì, cậu thật sự dùng chìa khóa vào nhà sao?"

Chung Dư Sinh: "Hàng xóm của cậu ta cả ngày đều canh giữ ở phòng khách và cửa à?"

Đây quả thật cũng là một câu hỏi hay.

Kim Hạo Nhiên im lặng một lát, cuối cùng vẫn nói: "Cũng không có chuyện gì khác, các vị về trước đi. Sau này có vấn đề gì chúng tôi sẽ liên lạc lại với cậu, Phương Sách. Hơn nữa những vật phẩm đó của cậu chúng tôi tạm thời không thể trả lại, đợi đến khi xác nhận không liên quan đến vụ án sẽ thông báo cho cậu đến nhận, mặt khác trước khi hồ sơ của cậu kết thúc thì cậu không được tự ý rời khỏi huyện thành, nếu khai giảng muốn đến trường thì cần phải báo trước với chúng tôi một tiếng, nếu không chúng tôi sẽ coi là bỏ trốn mà xử lý."