Chương 19

Trong ảnh Phương Sách đang nằm ngủ trên giường, cau mày, trông ngủ không được yên giấc lắm.

Cục trưởng Ngô còn chưa kịp nói hơn 8 giờ không thể chứng minh lúc 9 giờ 04 phút cậu ta không ra khỏi cửa, dù sao huyện thành nhỏ bé của họ chỉ lớn có vậy, hoàn toàn có thể đến kịp.

Kết quả Chung Dư Sinh lại cúi đầu bấm bấm điện thoại, rồi đưa cho Cục trưởng Ngô xem tiếp: "Tấm này là chụp lúc 9 giờ."

Trong ảnh Phương Sách vẫn đang ngủ, lúc này đã đổi tư thế, tay túm lấy chăn, vẫn là dáng vẻ ngủ không yên.

Bằng chứng.

Cục trưởng Ngô nhìn chằm chằm thời gian hiển thị trên điện thoại, xác nhận lặp đi lặp lại.

Mà bên kia Phương Sách đã cúi đầu, không để Cục trưởng Ngô nhìn ra sơ hở.

Chung Dư Sinh vào nhà cậu lúc nào?

Anh ta lại không có chìa khóa nhà cậu... Là Anh Sơn Văn đưa cho anh ta sao? Nhưng Anh Sơn Văn rõ ràng biết cậu không thích Chung Dư Sinh, tại sao lại đưa chìa khóa cho anh ta?

Hay là...

Phương Sách khẽ cắn ngón tay cái của mình.

Tối hai ngày trước lúc cậu tỉnh lại, cửa sổ phòng dường như sạch sẽ lạ thường, cậu còn tưởng là do mưa rửa sạch, lẽ nào là người này trèo cửa sổ vào phòng cậu rồi còn tiện tay lau cho cậu...

Vậy anh ta đến vì cái gì? Anh ta muốn làm gì?

Tên điên.

Cục trưởng Ngô nhíu mày: "Vậy tại sao cậu không lấy ra sớm hơn?"

Chung Dư Sinh bình tĩnh nói: "Đưa ra muộn một chút đâu có phạm pháp?"

Cục trưởng Ngô: "..."

Đứa trẻ này, dường như đã thay đổi, lại dường như chưa hề thay đổi.

Cục trưởng Ngô thật ra cũng không nhớ rõ lắm dáng vẻ ban đầu của Chung Dư Sinh, ông ấy chỉ nhớ anh ta là đứa trẻ bị thương nặng nhất trong số những đứa được cứu về, cổ bị loại dây thép gai quấn một vòng, vết thương đâm rất sâu, bác sĩ nói lệch thêm một chút nữa là vào động mạch, nhưng dù vậy thì cũng vẫn cấp cứu rất lâu, nếu họ đến muộn một chút thì mạng của anh ta đã không còn.

Chung Dư Sinh lại hỏi: "Có cái này rồi, hôm nay cháu có thể đưa Phương Sách đi được chưa?"

Phương Sách ngước mắt nhìn anh ta trong giây lát.

Cục trưởng Ngô: "Đương nhiên."

Ông ấy đứng dậy: "Các cậu ở đây đợi một chút."

Sau khi ông ấy đi rồi, Phương Sách chủ động hỏi Chung Dư Sinh: "Tại sao lại giúp tôi?"

Vẫn là giọng thì thầm, nhưng lần này lại kiên định hơn nhiều, không còn run rẩy, nhưng lại mang theo nghi hoặc.

"?"

Chung Dư Sinh dường như rất không hiểu: "Không phải vừa rồi tôi đã nói với cậu rồi sao? Người khác không biết cậu, nhưng tôi biết cậu sẽ không ra tay gϊếŧ người."

Phương Sách: "...?"

Lúc đó anh nói câu đó là có ý này sao?

Phương Sách bây giờ căn bản không có thời gian mà cùng Chung Dư Sinh chơi trò nói chuyện ẩn ý, cậu càng để tâm đến: "Thuốc ngủ không phải anh đưa cho Anh Sơn Văn sao?"

Chung Dư Sinh vừa thấy biểu cảm của cậu liền biết cậu đang nghĩ gì, nên anh ta khẽ nhếch mép, định nói gì đó, nhưng cuối cùng lời đến bên miệng lại biến thành: "Tôi học năm thứ năm đã đi thực tập ở bệnh viện rồi, tôi có y đức, cậu chưa làm kiểm tra, chưa đến chỗ tôi đăng ký, không có bệnh án, tôi sẽ không kê thuốc hướng thần cho cậu."

Giọng anh ta nói câu này có chút lạnh lùng, Phương Sách phán đoán một chút, xác nhận anh ta nói thật, nhưng không những không thở phào nhẹ nhõm mà ngược lại càng thêm nôn nóng, nếu không phải vì nhớ rằng có camera giám sát, lại còn không thể mất mặt trước người ngoài, chỉ sợ bây giờ cậu đã bắt đầu vò đầu bứt tóc rồi.

Mà Chung Dư Sinh nói tiếp: "Cũng qua mấy tiếng rồi, cậu cũng tạm bình tĩnh lại được rồi đấy, nên nghi ngờ người thật sự đáng để cậu nghi ngờ đi chứ?"