Chương 18

Cậu nói rất nhỏ và ngập ngừng, Cục trưởng Ngô không nghe rõ, nhưng Chung Dư Sinh lại nghe thấy, nên Chung Dư Sinh khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nói: "Tại sao cậu lại cảm thấy không phải chính cậu? Cậu không phải có nhân cách thứ hai không kiểm soát được sao?"

Anh ta vừa nói, Phương Sách liền theo bản năng có vài phần sợ hãi.

Nhưng nghĩ đến rất có khả năng là Chung Dư Sinh cố ý hãm hại cậu, thậm chí muốn kéo cả thầy Giang và mọi người vào cuộc, Phương Sách liền siết chặt nắm tay, lấy hết dũng khí: "Tôi dù có muốn gϊếŧ hắn đến mấy cũng sẽ không ra tay."

Cậu sẽ không gϊếŧ người.

Bởi vì cậu đã trải nghiệm qua cảm giác đó ghê tởm và khủng bố đến mức nào.

Phương Sách ngước mắt nhìn thẳng Chung Dư Sinh, gằn từng chữ: "Tôi cho dù thật sự có nhân cách thứ hai thì nhân cách thứ hai của tôi cũng sẽ không ra tay."

Chung Dư Sinh dường như nghe thấy chuyện gì buồn cười lắm, nên mới nhếch khóe miệng lên.

Trong mắt Phương Sách, tư thái như vậy của anh ta thật sự rất đáng ghét, khiến cậu bất giác nghĩ đến một vài chuyện cũ đã bị cậu chôn vùi trong ký ức.

Giống như ngày đó, vào mùa hè ve kêu inh ỏi khiến lòng người phiền muộn rối bời ấy, Chung Dư Sinh đứng trước mặt cậu, nghe cậu sợ hãi nói chuyện, cũng nở một nụ cười mang theo vẻ chế nhạo như vậy.

Cậu đã tưởng mình sắp thất bại, nhưng Chung Dư Sinh vẫn đi theo cậu...

Đúng vậy.

Chung Dư Sinh vẫn đi theo cậu.

Cho nên đều là ảo giác của cậu, cậu căn bản không cần sợ Chung Dư Sinh.

Cho dù Chung Dư Sinh thật sự bày ra một cái bẫy lớn như vậy thì đã sao?

Trên đời này không có tội ác hoàn hảo, cậu nhất định có thể tìm ra sơ hở của Chung Dư Sinh.

Không ai có thể hủy hoại cậu.

Không một ai có thể hủy diệt cuộc sống mới, gia đình mới mà cậu đã rất vất vả mới có được.

Chỉ cần từ giờ trở đi cậu không uống thuốc ngủ, chỉ cần chứng minh cậu không có nhân cách thứ hai, chỉ cần chứng minh lọ thuốc ngủ kia có vấn đề, còn có... còn có... cậu có thể nói ra không?

Cậu có thể nói cho họ biết tại sao Chung Dư Sinh lại muốn bày một cái bẫy lớn như vậy để tra tấn cậu không?

Thầy Giang và Anh Sơn Văn, còn có cô... Nếu họ biết chuyện, sẽ nhìn cậu thế nào?

Cậu có thể nói cho cảnh sát, sau đó nhờ cảnh sát giữ bí mật giúp cậu không?

Không, nếu cảnh sát đáng tin như vậy, thì làm sao Trương Tế lại biết cậu chính là Tô Bạch Vân? Làm sao Chung Dư Sinh lại tìm được đến cậu?

Rõ ràng cậu bây giờ trông khác hẳn hồi nhỏ.

Ngay lúc Phương Sách đang siết chặt lòng bàn tay mình suy tính đối sách, Chung Dư Sinh bỗng nhiên chậm rãi nói một câu: "Ừm, tôi cũng tin cậu."

Phương Sách sững sờ, Cục trưởng Ngô cũng có chút bất ngờ, nhưng ông ấy rất vui.

Chung Dư Sinh có thể bắt tay làm hòa với Phương Sách, vậy thì tốt rồi. Điều đó chứng tỏ Chung Dư Sinh đã bước ra khỏi chuyện năm đó, chứng tỏ Chung Dư Sinh thật sự là một đứa trẻ ngoan, sẽ không giận cá chém thớt.

Có người bị hại trong vụ án năm đó dẫn dắt, Phương Sách cũng có thể bước ra, không còn ôm hết mọi sai lầm vào người, mang theo gông xiềng nặng nề mà tồn tại nữa đúng không? Rõ ràng... đó không phải lỗi của cậu ấy mà.

Phương Sách nhìn Chung Dư Sinh với vẻ không thể tin nổi, liền thấy Chung Dư Sinh thậm chí còn lấy ra bằng chứng: "Cục trưởng Ngô, thật không dám giấu giếm, cháu có thể chứng minh hôm đó Phương Sách đúng là ngủ ở nhà."

Cục trưởng Ngô vẫn đang cảm khái: "?!"

Phương Sách: "...?"

Chung Dư Sinh móc điện thoại di động từ trong túi ra, đó là loại điện thoại có thể chụp ảnh, độ phân giải tuy rất thấp nhưng ảnh chụp có thể hiển thị thời gian, xác xác thực thực là ảnh chụp lúc hơn 8 giờ sáng hai ngày trước.