Chương 17

"Họ có chìa khóa nhà cậu ta à?"

"Có, hình như cả ba người đều có một chiếc."

"Vậy người tên Chung Dư Sinh kia thì sao? Cậu hỏi chưa?"

"Tôi cho ông ấy xem ảnh Chung Dư Sinh rồi."

Chu Nhiễm nói: "Ông ấy bảo từng thấy Chung Dư Sinh tìm Phương Sách, nhưng đều đi cùng con trai thầy Giang, họ cũng đều từng vào nhà Phương Sách."

Anh ta tò mò: "Đội trưởng Kim, không phải anh đặc biệt nghi ngờ Phương Sách sao?"

"Trước khi gặp Phương Sách thì tôi có nghi ngờ, nhưng sau khi gặp rồi..." Kim Hạo Nhiên dừng lại một chút: "Trừ phi đại học cậu ta đăng ký là chuyên ngành biểu diễn, nếu không thì việc cậu ta gϊếŧ người có hơi khó tin."

Kim Hạo Nhiên thản nhiên nói: "Cậu ta quá dễ hoảng sợ, căn bản không giống hung thủ có thể bình tĩnh xử lý nhiều chuyện như vậy, trừ phi cậu ta thật sự có nhân cách thứ hai."

Hơn nữa... Vụ án Xiềng Xích sao.

Phương Sách là người bị hại trong vụ án Xiềng Xích ư?

Vậy Trương Tế tìm cậu ta là vì cái gì?

Tuổi của Trương Tế không khớp với tuổi của những người bị hại trong vụ án Xiềng Xích, cho nên chỉ có thể là trong nhà có em trai hoặc em gái là người bị hại, đã gặp chuyện không may trong vụ án đó, vì vậy mới căm hận những người bị hại còn sống sót? Cảm thấy tại sao người chết không phải là họ?

Kim Hạo Nhiên cũng không phải chưa từng gặp loại người như vậy.

Ông nhíu mày: "Nhật ký của cậu ta đâu?"

Chu Nhiễm vội đưa cuốn sổ lên.

Kim Hạo Nhiên đeo găng tay vào, lấy cuốn sổ từ trong túi đựng tang vật ra rồi mở ra, liền sững sờ một chút.

Chu Nhiễm nhoài người sang nhìn cũng giật mình.

Kim Hạo Nhiên lật nhanh một lượt...

Trống không?

Nhưng cuốn sổ này trông không giống sổ mới...

Kim Hạo Nhiên sờ thử trang giấy, nhíu chặt mày: "Bị xé đi rồi."

Hay nói đúng hơn... là bị cắt đi rất cẩn thận.

Quá kỳ lạ.

Kim Hạo Nhiên lẩm bẩm: "Mỗi lần tôi định cảm thấy cậu ta không giống hung thủ thì lại có thứ mới khiến tôi nghi ngờ cậu ta là hung thủ."

Cứ như thể... có ai đó đang tra tấn Phương Sách vậy.

Phòng nghỉ.

Cục trưởng Ngô nhìn Phương Sách, chậm rãi nói: "Thầy Giang họ nói cậu bị đa nhân cách, là thật sao?"

Phương Sách cúi đầu, khóe mắt nhanh chóng liếc Chung Dư Sinh, thấp giọng: "Cháu không biết."

Cục trưởng Ngô khẽ nhướng mày: "Rốt cuộc là sao?"

Phương Sách mím môi: "Cháu còn chưa đi làm kiểm tra, Anh Sơn Văn nói đợi khai giảng chúng cháu sẽ đến bệnh viện lớn ở phương Bắc để kiểm tra."

Hơn nữa ai biết được, liệu cậu có thật sự bị đa nhân cách hay không, hay là bị người nào đó hãm hại?

Cục trưởng Ngô chậm rãi "ừ" một tiếng: "Hai ngày nữa chuyên gia trên tỉnh sẽ đến, cậu hãy phối hợp tốt với cô ấy, được chứ?"

Phương Sách vẫn cúi đầu, không nói gì. Ngược lại Chung Dư Sinh chủ động hỏi: "Cô ấy sẽ hỏi đến vụ án năm đó chứ?"

"... Nếu cậu thật sự bị đa nhân cách, thì đó có thể là do tổn thương thời thơ ấu gây ra."

Cục trưởng Ngô nói: "Khả năng cao là sẽ hỏi."

Chung Dư Sinh liếc nhìn Phương Sách một cái, liền thấy Phương Sách không kiềm chế được mà cắn ngón tay cái, vẻ mặt rõ ràng có chút hoảng sợ.

Cậu không nói gì, Cục trưởng Ngô cũng không nói gì thêm, chỉ chờ Phương Sách đưa ra câu trả lời.

Phương Sách run rẩy một lát, giữa những ký ức và suy nghĩ cực kỳ hỗn loạn cố gắng định thần lại: "... Vâng."

Cục trưởng Ngô khẽ thở phào, lại cười nói với Phương Sách: "Phương Sách, tôi vẫn tin không phải cậu làm.”

Phương Sách "ừ" một tiếng, sắp xếp lại một chút tất cả sự việc trong khoảng thời gian này, cũng dần bình tĩnh lại không ít, chỉ là trái tim vẫn cứ chìm xuống nơi sâu thẳm nhất: "Cháu cũng cảm thấy không phải là bản thân cháu."