Lão Hà ở phòng hồ sơ nhìn ông một cái: "Ông tìm vụ án 12 năm trước à?"
Kim Hạo Nhiên nói: "Muốn xem xem Cục trưởng Ngô 12 năm trước có phải đã điều tra vụ án của Tưởng Lai không."
Tưởng Lai chính là mẹ của Phương Sách.
"Tưởng Lai?" Lão Hà không biết, nhưng ông ấy biết một chuyện khác: "12 năm trước Cục trưởng Ngô không ở huyện chúng ta, ông ấy ở cái nơi khỉ ho cò gáy bên cạnh kia cơ. Lúc đó ông ấy điều tra vụ án gì thì tôi không biết, nhưng vụ án Xiềng Xích chấn động cả nước mười một năm trước chính là nhờ ông ấy bắt được hung thủ đấy. Các người vậy mà không biết... Cũng phải, vụ án này trong cục đều được bảo mật, bản thân Cục trưởng Ngô cũng không muốn nhắc tới. Ông đừng có nói ra ngoài đấy nhé."
Vụ án Xiềng Xích?
Kim Hạo Nhiên ngẩn ra, lập tức nhớ lại những bức ảnh mờ mờ cùng vài chi tiết vụn vặt nhìn thấy trên báo lúc đó ——
Là một vụ án bắt cóc gϊếŧ hại trẻ em, mỗi đứa trẻ được tìm thấy đều bị xiềng xích xuyên qua người.
Chi tiết cụ thể vì quá mức tàn độc, để tránh có kẻ bắt chước phạm tội, nên trên báo chí đã làm mờ rất nhiều chi tiết vụ án, trong cục cảnh sát cũng không muốn nói thêm, ông cũng chỉ là lúc xem vụ án buôn bán trẻ em, nghe người cũ trong cục mơ hồ nhắc qua đôi câu.
Nghe nói, hung thủ đã trói những đứa trẻ đó lại, nuôi như chó.
Hơn nữa vì đến nay vẫn còn một đồng phạm chưa bị bắt, cho nên tất cả những người bị hại có liên quan trong vụ án lúc đó, kể cả người nhà của người bị hại bị lộ trên báo chí, toàn bộ đều đã được nhà nước hỗ trợ đổi tên, chuyển đến nơi khác sinh sống.
Kim Hạo Nhiên có một loại trực giác.
Phương Sách và Chung Dư Sinh, còn có Trương Tế, ba người này tuyệt đối có liên quan đến vụ án đó!
…
【Ngày 22 tháng 4, mưa
Hôm nay ký ức lại như vỡ vụn, phiền quá.
Lại mơ thấy cái sân đó... Càng phiền hơn. Ba nói bảo tôi đừng nghĩ nhiều, chuyên tâm chuẩn bị thi đại học, mẹ cũng làm cho tôi một bàn toàn món tôi thích ăn, an ủi tôi chỉ là do áp lực quá lớn, chắc không phải là nhân cách thứ hai đâu, Anh Sơn Văn còn cố ý xin nghỉ học ở trường để kéo dài thời gian ở nhà...
Tôi thật vô dụng.
Thật sự rất phiền.
Ngươi sẽ đọc nhật ký của ta sao?
Nếu ngươi thật sự tồn tại, ngươi có thể cho ta biết, ngươi tồn tại vì lý do gì không?
Nếu ngươi thật sự tồn tại, vậy tại sao ngươi không mang đi những ký ức đau khổ đó của ta?
Tại sao lại để ta còn nhớ rõ hắn, nhớ rõ bọn họ, nhớ rõ những người ta đã gϊếŧ chết?】
——
Lúc Chu Nhiễm mang theo một số vật phẩm quay về, họ cũng không vội xem nhật ký, Chu Nhiễm kể trước cho Kim Hạo Nhiên chuyện hỏi thăm hàng xóm.
"Đội trưởng Kim, chúng tôi đã hỏi người hàng xóm kia, ông ấy nói cũng không chắc hôm đó Phương Sách có ra ngoài không, dù sao thì không nghe thấy động tĩnh gì. Ông ấy còn nói Phương Sách khá nổi tiếng ở chỗ họ, chủ yếu vì sống một mình, người trong khu thường xuyên đến quan tâm cậu ta. Hơn nữa bản thân cậu ta cũng nỗ lực, thành tích học tập đặc biệt tốt, có điều quan hệ giữa Phương Sách và hàng xóm láng giềng đều rất bình thường, nhắc đến cậu ta, ai cũng cảm thấy là một đứa trẻ không lễ phép lắm."
Chu Nhiễm dừng lại: "Chúng tôi còn hỏi những người khác, ấn tượng về Phương Sách quả thật đều không tốt lắm. Cậu ta chưa bao giờ chào hỏi ai, bất kể quen hay không, người khác muốn giúp thì cậu ta cũng từ chối, hơn nữa thái độ rất tệ. Hàng xóm nói không thấy cậu ta thân thiết với ai, chỉ có gia đình thầy Giang trường Trung học số 1 là quan hệ rất tốt với cậu ta, thường xuyên đến nhà, trước kia lúc chân cẳng thầy Giang còn khỏe, thầy Giang và vợ thường đến nhà Phương Sách dọn dẹp đồ đạc, sau này chân cẳng thầy Giang không tốt nữa thì con trai thầy Giang đến."