Bà ấy nói rồi dừng lại một chút: "Có muốn tôi đến một chuyến không?"
Cục trưởng Ngô còn chưa kịp nói, Kim Hạo Nhiên đã lập tức lên tiếng: "Cô Hạ đồng ý đến một chuyến ạ? Vậy thì thật tốt quá! Toàn đội chúng tôi trên dưới đều hoan nghênh cô Hạ đến tận nơi chỉ đạo!"
Cục trưởng Ngô: "..."
Ông ấy trừng mắt liếc Kim Hạo Nhiên một cái, Kim Hạo Nhiên giả vờ không thấy.
"Đội trưởng Kim khách sáo rồi." Cô Hạ ở đầu dây bên kia nói: "Tình huống này cũng rất hiếm gặp, tôi cũng muốn đến xem sao. Tôi bây giờ đi làm đơn xin ngay đây, hẹn gặp lại."
Sau khi cúp điện thoại, Cục trưởng Ngô nhìn về phía Kim Hạo Nhiên: "Cậu thật đúng là không khách sáo."
Kim Hạo Nhiên nhún vai: "Cái chứng đa nhân cách gì đó, trong cục chúng ta làm gì có ai hiểu, đương nhiên chỉ có thể mời chuyên gia trên tỉnh rồi."
Cũng không biết, rốt cuộc Phương Sách có bị đa nhân cách hay không.
Lúc Cục trưởng Ngô đến phòng nghỉ, Phương Sách và Chung Dư Sinh đã không nói gì với nhau một lúc lâu.
Nhìn thấy Cục trưởng Ngô đẩy cửa bước vào, Chung Dư Sinh đứng lên trước tiên: "Chú Ngô."
Cục trưởng Ngô sững sờ một chút, nhìn gương mặt kia của Chung Dư Sinh, gương mặt gần chết trong trí nhớ dần dần trùng khớp với vẻ hăng hái bây giờ của anh ta, ông ấy không khỏi có chút vui mừng: "Lớn thế này rồi sao?"
Chung Dư Sinh gật đầu, Cục trưởng Ngô cười một tiếng, nhưng khi ánh mắt Chung Dư Sinh liếc về phía Phương Sách, ánh mắt ông ấy cũng nhìn theo.
Không giống vẻ thoải mái phóng khoáng của Chung Dư Sinh, Phương Sách cúi đầu, tóc mái không biết đã bao lâu không cắt che đi quá nửa khuôn mặt, cả người trắng đến mức hơi thiếu tự nhiên, lại thêm vẻ gầy gò yếu ớt, trông đặc biệt xinh đẹp.
—— Phương Sách thật sự rất xinh đẹp, chính là kiểu người đi trên đường chắc chắn sẽ bị nhầm là con gái.
Cục trưởng Ngô còn nhớ rõ, lần đầu tiên ông ấy nhìn thấy cậu, đã tưởng cậu là con gái. Mãi sau này tra hộ tịch mới biết cậu là con trai.
"... Phương Sách."
Cục trưởng Ngô nhẹ giọng: "Lâu rồi không gặp."
Phương Sách ngước mắt, liếc nhìn Cục trưởng Ngô một cái rồi lại cúi đầu: "... Chúng ta từng gặp nhau sao?"
Cục trưởng Ngô sững sờ, gần như theo bản năng liền nhớ đến chuyện đa nhân cách, nhưng Chung Dư Sinh lại khẽ "hừ" một tiếng: "Giả vờ cái gì?"
Phương Sách siết chặt bàn tay đặt trên đầu gối, cố gắng nhớ lại nhưng cũng không thể nào tìm ra gương mặt Cục trưởng Ngô trong ký ức. Cũng có khả năng đó là một trong những gương mặt mơ hồ kia...
Cục trưởng Ngô đóng cửa lại, đi đến ngồi đối diện họ: "Đội trưởng Kim đã nói với tôi chi tiết tình hình vụ án, vụ án năm đó, Trương Tế... Tôi đã xem hồ sơ, em gái nó là người bị hại trong vụ án đó. Cả bốn chúng ta đều có liên quan đến vụ án kia, Đội trưởng Kim nói với tôi, các cậu đã giấu cậu ấy rất nhiều chuyện, có bằng lòng nói với tôi một tiếng không?"
Ông ấy nhẹ giọng, chậm rãi dẫn dắt Phương Sách: "Phương Sách, Đội trưởng Kim nghi ngờ cậu, nhưng tôi thì không nghi ngờ cậu, tôi biết cậu sẽ không ra tay với Trương Tế, đặc biệt là khi cậu biết em gái Trương Tế là người bị hại, phải không?"
Phương Sách mím môi, như thể được lời nói của ông ấy trấn an mà buông xuống cảnh giác, chậm rãi lên tiếng.
Thấy cậu vẫn bằng lòng mở miệng nói chuyện, Cục trưởng Ngô liền khẽ thở phào.
Có lẽ là vì đã trưởng thành rồi.
Vụ án năm đó, Phương Sách vẫn còn là Tô Bạch Vân căn bản không chịu nói một lời. Cho nên đến tận bây giờ, họ vẫn chưa bắt được tên đồng phạm kia.
Kim Hạo Nhiên không đi lấy lời khai ngay mà chuyển hướng đến phòng hồ sơ.
"12 năm trước, 12 năm trước..."