Nhưng hôm nay thì rất bất ngờ. Từ lúc gặp Tiền Đa Đa ở trà quán, anh đã rất muốn hút thuốc.
Nói là thất bại thì không hẳn, bảo là mất mát thì cũng có chút, nhưng nhiều hơn vẫn là một kiểu bực bội sinh lý và rung động bản năng.
Khoảng vài phút đứng ngoài phòng tiêm, cô cách anh rất gần, gần đến mức chưa từng có.
Gần đến mức mỗi lần anh hít thở, trong khoang mũi, trong l*иg ngực đều có thể hít được mùi hương trên người cô, nhạt nhẽo dễ chịu, ngọt mà không ngán.
Gần đến mức anh có thể nhìn rõ đường cong của hàng mi cô khẽ run, từng nét từng nét, như ngòi bút mềm vẽ lên tim anh.
Cảm giác này thật sự xa lạ, và cũng không hay ho gì.
Lục Tề Minh thậm chí còn tự giễu, chẳng trách đàn ông thường bị trêu là “động vật chỉ biết suy nghĩ bằng nửa dưới”.
Đối diện Tiền Đa Đa, ánh mắt anh sẽ vô thức bị cô thu hút, tư duy sẽ vô thức bị cô ảnh hưởng, phản ứng sinh lý tác động lên não mạnh mẽ đến mức đủ lay động cả suy nghĩ và ý chí.
Vô lý thật.
Rõ ràng mới chỉ gặp cô có hai lần…
Lục Tề Minh cúi mắt trầm ngâm, liếc qua bên liền thấy xe đặt qua app đang chạy từ cuối con phố đến, dừng lại bên đường.
Anh đối chiếu biển số xe, xác nhận không sai.
Liên tục mấy ngày tăng ca, ban đêm cũng không ngủ được mấy, Lục Tề Minh hơi mệt, lên xe liền tựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần.
Bác tài trung niên nhìn địa chỉ đích đến, giọng lộ vẻ kinh ngạc: “Soái ca, chỗ này hơi hẻo lánh đó, tôi nhớ chỗ đó trước đây hình như là nghĩa trang.”
Lục Tề Minh nhàn nhạt nói: “Vậy à.”
Nghe vậy, bác tài cười gượng một tiếng, lúng túng đáp: “Anh không biết hả, haha, xin lỗi, tôi lắm mồm quá, lắm mồm quá.”
Lục Tề Minh: “Không sao.”
“Tôi để ý bên tay trái anh có cái thùng rác nhỏ đó.” Bác tài tốt bụng nhắc một câu.
“Cảm ơn.” Lục Tề Minh vứt điếu thuốc đã cầm cả đoạn đường vào thùng rác.
Nói được mấy câu, bác tài cũng nhận ra Lục Tề Minh không muốn tán gẫu, lập tức im lặng lái xe.
Bên này, Lục Tề Minh nhắm mắt, chân mày chợt hơi nhíu lại.
Cô gái đó vốn dĩ đã chẳng có thiện cảm gì với anh. Lúc nãy lại bắt gặp anh hút thuốc, liệu có nghĩ anh là kẻ nghiện thuốc không?
Đỗ xe xong, Tiền Đa Đa cầm chìa khóa lên thang máy, bấm sáng nút tầng.
Cô tựa lưng vào vách thang, ngáp một cái.
Đúng lúc này, màn hình điện thoại sáng lên, có tin nhắn WeChat mới.
Tiền Đa Đa mở ra xem, là bà Trương Tuyết Lan gửi: 【Con đang làm gì thế, con gái, đừng nói là còn chưa về nhà nhé? Mẹ đợi mà buồn ngủ quá rồi.】
Tiền Đa Đa đập trán một cái, vội vàng trả lời: 【Về nhà từ nãy rồi, quên chưa nói với mẹ. Mẹ ngủ sớm đi!】
Trương Tuyết Lan: 【Ừ, con cũng ngủ sớm đi, đừng có trùm chăn chơi game mãi, hỏng mắt đấy.】
Tiền Đa Đa khẽ cong môi, gõ chữ: 【Biết rồi mà.】
Vừa gửi tin cho mẹ xong thì “ding” một tiếng, thang máy đã tới tầng 12.
Nhà Tiền Đa Đa ở căn hộ mới đổi mấy năm trước, hai phòng khách bốn phòng ngủ, diện tích sử dụng trong nhà hơn 150 mét vuông, từ thang máy bước ra là một vườn hoa nhỏ riêng biệt, bày đầy hoa cỏ và đồ trang trí kiểu Trung mà Trương Tuyết Lan thích nhất.
Cô thay giày, cất túi xách rồi về phòng ngủ lấy đồ thay, vào phòng tắm tắm rửa.
Quần áo còn chưa cởi xong, chuông điện thoại đột nhiên vang lên.
Nhìn tên người gọi, cô bắt máy.
Đầu dây bên kia chẳng biết ở đâu, âm thanh nền ồn ào, có tiếng nhạc rock trống dồn dập, tiếng DJ nam hô hào, còn có giọng cười đùa của đám nam nữ trẻ.
“Tĩnh Hi, cậu đang ở đâu?” Tiền Đa Đa cau mày hỏi.
“Đi uống với mấy người bạn.” Triệu Tĩnh Hi rõ ràng đã uống rượu, giọng nghe khác hẳn bình thường, dừng một chút rồi nói tiếp, “Cậu về nhà rồi à?”
“Vừa mới về.”
“Thế bây giờ có muốn ra ngoài chơi không? Ở đây có trai đẹp, eo thon mông cong chân dài, chuẩn khỏi chê.”
“Khuya thế này rồi, thôi đi.” Tiền Đa Đa mệt mỏi ngáp một cái, “Tớ định tắm xong ngủ sớm.”
“Thôi được, giấc ngủ của cậu quan trọng hơn tớ, tớ biết rồi.” Triệu Tĩnh Hi ỏn ẻn nũng nịu.
Tiền Đa Đa bị chọc cười, rồi như nhớ ra chuyện gì, hỏi: “Cậu đi với ai thế?”
“Đồng nghiệp trong đoàn phim.” Triệu Tĩnh Hi cười hí hí, “Hôm nay mới quen, hợp tính nên tan ca rủ nhau đi chơi.”
“Mới quen mà?” Tiền Đa Đa lo lắng, “Có mỗi cậu là con gái hả?”
Vừa dứt lời, nghe đầu dây bên kia có giọng con trai vọng tới: “Chị Triệu, chị còn thiếu ba ly đấy, mau mau, không được trốn nha!”
“Cút, thằng nhóc thối! Ai thèm trốn? Chị uống ngay đây.” Triệu Tĩnh Hi hung hăng mắng xong lại nói với Tiền Đa Đa, “Cậu ngủ đi, tớ cúp máy đây.”
“Đợi đã!” Tiền Đa Đa sốt ruột, giọng cao hẳn lên, “Cậu ở quán bar nào?”
“Bên đường Xương Hoa, quán ‘Thiên Khuyết’.”
“Cậu đừng uống nhiều, nhớ nghe điện thoại. Tớ tới ngay.”
Dứt lời, Tiền Đa Đa không chần chừ một giây nào, nhanh chóng mặc lại quần áo, chẳng buồn quan tâm son phấn có lem không, tóc có rối không, cầm chìa khóa xe phóng ra khỏi nhà, chạy thẳng tới bar Thiên Khuyết.
Trước đây trên Weibo có một chủ đề rất hot, hỏi nếu nửa đêm bạn trai say rượu và bạn thân say rượu cùng gọi điện cho bạn, bạn sẽ làm gì?
Khi đó đề tài vừa ra đã nổ like, hầu như mọi cô gái đều có chung một đáp án: Đàn ông, lười quan tâm; bạn thân, có mặt ngay lập tức.
Đường Xương Hoa cách khu nhà Tiền Đa Đa không xa, cô chạy như bay, 20 phút sau đã đứng trước cửa bar Thiên Khuyết.
Thành phố lớn, cuộc sống đêm rất phong phú, nửa đêm 12 giờ, cả đường Xương Hoa vẫn đông nghịt người. Bồi bàn mời chào, cô gái thất tình đi uống giải sầu, còn có nhóm dân văn phòng tụ tập xả stress.
Tiền Đa Đa ngũ quan tươi sáng, tỷ lệ dáng người cũng quá chuẩn, đứng giữa đám đông thu hút ánh nhìn như một đoá hoa tươi.
Triệu Tĩnh Hi vừa liếc mắt đã thấy cô, cười tươi phất tay: “Đa Đa!”
Tiền Đa Đa nhìn theo giọng gọi.
Triệu Tĩnh Hi ngồi dựa trên sofa quầy bar, bên cạnh còn ba cậu trai trẻ. Dù sao cũng là dân ăn cơm đoàn phim, toàn trai chân dài đẹp mã, ngoại hình khỏi bàn.
“Kia, đây là bạn tớ, cô Tiền.” Triệu Tĩnh Hi ợ một cái, khoác vai Tiền Đa Đa, giới thiệu với mấy cậu diễn viên, “Fan toàn mạng mấy triệu, hot girl đấy.”
Triệu Tĩnh Hi dù gì cũng là nhà sản xuất, ba cậu trai nghe vậy liền lễ phép chào: “Cô Tiền, chào cô!”
“Chào các bạn.”
Tiền Đa Đa mỉm cười xã giao, nhìn tình trạng của Triệu Tĩnh Hi, biết là không thể để lâu hơn, liền nói tiếp: “Tớ và Tĩnh Hi còn có việc, đi trước nhé. Các bạn cứ chơi vui vẻ.”
Nói rồi, cô mặc kệ ánh mắt ngạc nhiên sửng sốt của mấy người, kéo Triệu Tĩnh Hi dậy, tiện tay cầm luôn cái túi Dior trên sofa, quay người đi thẳng.
Hai cô gái xinh đẹp đi cùng nhau rất bắt mắt.
Trên đường dìu Triệu Tĩnh Hi ra xe, không ít kẻ tới bắt chuyện.
Tiền Đa Đa chẳng buồn để ý, tốn bao công sức mới nhét được Triệu Tĩnh Hi vào ghế phụ.
“Cậu làm gì vậy.” Triệu Tĩnh Hi ngà ngà say, tay nhỏ xoa mắt, giọng lơ mơ, “Tớ còn chưa chơi đủ mà.”
Tiền Đa Đa cũng chẳng giận, bình tĩnh hỏi lại: “Tháng trước ai uống vào viện truyền nước, nằm ba ngày mới ra?”
“…” Triệu Tĩnh Hi nghẹn lời, im re.
Tiền Đa Đa mở bản đồ, chọn một địa chỉ hay tới, chuẩn bị lái xe.
Đúng lúc đó, Triệu Tĩnh Hi bỗng lên tiếng, bình tĩnh nói: “Tớ không về nhà. Cậu kiếm khách sạn nào giúp tớ đi.”
Tiền Đa Đa ngừng một chút, dò hỏi: “Mẹ cậu về Nam Thành rồi?”
Triệu Tĩnh Hi gật đầu: “Ừ.”
Tiền Đa Đa không nói thêm, chỉ cười: “Thế thì dọn qua nhà tớ đi. Bố mẹ tớ đi du lịch rồi, cậu sang ở với tớ.”
“Được thôi.”
Bạn bè bình thường đã gặp chuyện còn giúp đỡ, huống chi Tiền Đa Đa và Triệu Tĩnh Hi là kiểu quan hệ thế nào.
Ngày đầu tiên Triệu Tĩnh Hi về nhà Tiền Đa Đa, cô đã lật tung tủ, lôi ra đủ thứ đồ chưa dùng. Khăn mặt, bàn chải đánh răng mới tinh, còn có đôi dép mới cô mua mà chưa đi lần nào.
“Khăn tắm thì trong nhà hết đồ mới rồi.” Tiền Đa Đa ôm đống đồ bước vào phòng ngủ, “Mai tớ đi mua. Tối nay cậu tạm dùng của tớ nhé.”
“Ừ, được.”
Tiền Đa Đa ngước mắt, Triệu Tĩnh Hi đang ngồi trên bậu cửa sổ chơi điện thoại, mí mắt rũ xuống, vẻ mặt bình thường.
Thấy vậy, Tiền Đa Đa hơi chạnh lòng, bước tới véo tay Triệu Tĩnh Hi, nhẹ giọng: “Đừng nghĩ nhiều nữa, đi tắm đi.”
Một lúc sau, Triệu Tĩnh Hi mới ngẩng đầu nhìn cô, giọng đều đều: “Bao năm rồi tớ quen rồi, nghĩ gì nữa.”
Tiền Đa Đa không biết đáp thế nào, lặng im.
Triệu Tĩnh Hi bật cười, giơ tay véo má Tiền Đa Đa, rồi quay người đi ra cửa.
Đi được mấy bước như sực nhớ ra gì đó, cô dừng lại, quay đầu hỏi: “Đúng rồi. Hôm nay xe cậu chở ai vậy?”
“Đồng nghiệp. Sao vậy?”
“Tớ mới nhặt được cái này trên ghế.” Triệu Tĩnh Hi đưa tay quơ một cái, “Không biết của ai.”
Tiền Đa Đa nhận lấy.
Năm ngón tay mở ra, nhìn kỹ, chỉ thấy đó là vật kim loại lạnh lẽo, màu sắc nhìn rất nghiêm chỉnh, kiểu dáng nhỏ gọn, hoa văn đơn giản.
Ánh mắt Tiền Đa Đa bỗng loé lên.
Đây chẳng phải là một con dao găm lưu niệm sao?
Tiền Đa Đa nhìn con dao găm nhỏ trong tay, nghĩ ngợi gì đó.
Triệu Tĩnh Hi nhìn vẻ mặt cô, nhướng mày: “Thứ này nhìn lạnh lẽo ghê. Đồng nghiệp cậu còn có sở thích sưu tầm cái này à?”
Tiền Đa Đa lắc đầu: “Cái này chắc là của Lục Tề Minh.”