Chương 28: Lũng đoạn

Toàn bộ thị trường Biện ngọc thạch Châu vì ta nhúng tay mà một mảnh hỗn loạn, mà ta, Sở Ẩn, ngược lại mai danh ẩn tích, không để ý tới những thương gia ngọc thạch tâm lý càng ngày càng khủng hoảng cùng giá cả quặng mỏ nguyên thạch càng ngày càng cao. Trong lòng cười, loạn đi, loạn đi, càng loạn càng tốt. Lấy sự hiểu biết kinh doanh ở hiện đại của ta, hiểu biết đầy đủ mới là vương đạo, chỉ có ta có thể làm nên chuyện, chỉ có làm cho tất cả mọi người ỷ lại sức mạnh của ta, ta mới có thể đạt được quyền lực lớn hơn nữa.

An tâm, cuộc sống của ta ban ngày cưỡi ngựa, buổi tối uống rượu luận võ, có khi sẽ đi xem các quặng mỏ ngọc thạch, ngày hôm đó đi vào khu quặng mỏ ngọc thạch, ông chủ khu quặng thô Lưu Danh nhìn thấy ta, lễ độ cung kính đi theo bên người ta.

" Công tử, hiện tại giá cả nguyên thạch đã gấp hai giá cũ, vì cái gì còn chỉ khai thác không bán, đây này cơ hội tốt để kiếm tiền......"

Ta cười lắc đầu.

" Lão Lưu à, ngươi cảm thấy được giá cả hiện tại hay là sau đó sẽ càng cao?"

" Này...... Hiện tại giá cả nguyên thạch đã là hoàn toàn rất cao, này vạn nhất......"

" Ta biết ngươi lo lắng cái gì, chính là chớ quên toàn bộ nguyên thạch ngọc Biện Châu đều ở trong tay ta, giá cả gì đó còn không phải do ta quyết định?"

" Công tử lớn bạo tay như vậy, có thể đi theo bên người công tử thật sự là may mắn kiếp trước ta đã tu luyện, hắc hắc."

Bị bộ dáng mộc mạc của hắn gây cười mỉm cười.

" Tốt lắm lão Lưu, ngươi chỉ cần phụ trách tốt sản lượng nơi này, mặc kệ ai tới muốn mua nguyên thạch, ngươi chỉ nói ông chủ không có, không thể chính mình giải quyết là được."

Mà theo Ám dạ giám thị báo cáo, đã nhiều ngày Tề Dụ tựa hồ mỗi ngày đều bị Khổng Thu réo đi, mỗi lần trở về đều mặt co mày cáu, xem ra này thương nhân ngọc thạch lớn nhất Biện Châu cũng bắt đầu khủng hoảng, tuy rằng hắn là thương nhân ngọc thạch Biện Châu thực lực rất mạnh, gia đại nghiệp đại, đơn đặt hàng càng nhiều, thời điểm hắn đang thiếu nguyên vật liệu áp lực cũng càng lớn, ta thật muốn xem hắn rốt cuộc còn có thể chống đỡ bao lâu, Tề Dụ rốt cuộc lại có bao nhiêu năng lực giúp hắn cái gì, kết cục như thế nào ta rất là chờ mong.

Mỗi ngày thương nhân ngọc thạch đến khu quặng ngọc vây kín các chủ khu mỏ ngày càng nhiều, giá cả nguyên thạch càng ngày càng cao, mà mệnh lệnh của ta chỉ có hai chữ --" Không bán".

Không biết theo khi nào thì bắt đầu, ta thích rượu mạnh của quân đội, trước kia chán ghét hương vị sâu cay hiện tại luôn có thể làm cho ta nhiệt huyết sôi trào, nhất là ở thời điểm cùng các tướng sĩ tính cách ngay thẳng đáng yêu này, ban đêm đốt lửa trại, bầu trời đêm ở biên quan cũng càng thêm tĩnh mịch thanh thản.

" Ban ngày ca hát uống rượu, thanh xuân bầu bạn nhớ quê hương."

Nhà của ta, cha mẹ ta, đã vĩnh viễn trở thành quá khứ của ta, trở thành quá khứ ở thế giới kia. Tại thế giới này ta có vướng bận cùng gởi gắm, nhưng luôn sẽ nhớ đến khuôn mặt tươi cười của ba mẹ, nhớ đến bọn họ cười gọi ta Lạc Lạc, nhớ đến mẹ cẩn thận lột vỏ tôm đặt ở trong bát của ta, hạnh phúc như vậy đã vĩnh viễn rời xa ta, vĩnh viễn chôn vùi ở thế giới kia. Chỉ có đêm dài yên tĩnh, lúc một mình nhìn lên ánh trăng, mới có thể nhớ tới bí mật vĩnh viễn trong đáy lòng này của bản thân, vĩnh viễn hạnh phúc, ánh trăng ở thế giới kia cũng tròn giống như bây giờ hay không, ba mẹ mạnh khỏe hay không. Chính là ta, đã vĩnh viễn không trở về được, không chỉ là ngôi nhà quá khứ kia, còn có quá khứ của ta......

" Hay cho một câu ‘Ban ngày ca hát uống rượu, thanh xuân bầu bạn nhớ quê hương’, không ngờ điện hạ còn có tâm cảnh như vậy."

Quay đầu lại nhìn qua, là Lý Hoài Thanh.

" Vậy Lý tướng quân cho rằng, Kiều Sở nên có tâm tình như thế nào?"

" Như điện hạ được sinh ra ở hoàng gia, đã định là người có quyền lực, có thể có tâm tình cởi mở chân thực không đổi như vậy, dù sao quyền lực rất cám dỗ, bao nhiêu người sẽ bị nó che mờ hai mắt."

" Bị quyền lực che mờ hai mắt là bởi vì tâm ma của mình, có người tự cho là đúng một lòng giữ lấy quyền lực là có được tất cả thế gian, muốn gió được gió muốn mưa được mưa, nhưng cuối cùng lại mất đi chính mình, ngay cả chính mình cũng không là chính mình, với Kiều Sở mà nói có được quyền lực cũng vốn không có ý nghĩa gì."

" Chẳng lẽ điện hạ sẽ không nghĩ tới?"

" Nói không nghĩ đến là nói dối, xác thực ta muốn có được quyền lực, nhưng ta cũng không muốn dùng quyền lực có được tất cả thế gian, ta chỉ muốn bảo vệ ngôi nhà yêu quý ta, thiên hạ là cái gì? Giang sơn xinh đẹp hay là vô tận tài phú, nếu ta không muốn, cũng hấp dẫn không được ta, không che mờ được ta."

" Tốt, ta thích điện hạ ngay thẳng."

" Lý tướng quân lại theo đuổi cái gì? Kiều Sở biết, lấy tài hoa cùng kỳ ngộ của tướng quân, khẳng định sẽ có thành tựu rất cao, vì cái gì không nắm lấy?"

" Giấc mộng cả đời ta đó là rong ruổi sa trường, thành tựu theo như lời điện hạ cũng như suy nghĩ trong lòng điện hạ cũng giống nhau, với ta mà nói ta cũng không muốn, chỉ có ở chỗ này mới có thể tạo ra sự nghiệp có thể làm cho ta tự hào."

" Không thể tin được Lý tướng quân cùng Kiều Sở vẫn là người đồng đạo, vì chúng ta cùng chung chí hướng, cạn."

Nói xong giơ vò rượu trong tay lên, nhìn nhau cười.

" Cạn!"

Rốt cục, thời điểm không ít thương nhân ngọc thạch bắt đầu bị chủ nợ bao vây chặn đường, cứu thế chủ ta đây xuất hiện. Sở Ẩn công tử phát thiệp mời, chân thành mời các thương nhân ngọc thạch tề tụ bên trong tửu lâu lớn nhất thành Biện Châu, Khách Hoan lâu. Chính là, lại duy nhất sót lại thương nhân ngọc lớn nhất thạch Biện Châu Khổng Thu.

" Bởi vì Sở mỗ hôm nay bận một vài việc làm ăn, cho nên chậm chạp chưa có tới tiếp các vị cùng nghề, gây phiền toái các vị có mặt, Sở mỗ thật có lỗi."

" Không đâu, không đâu."

Biểu tình người người kinh sợ, xem chừng vẻ thuận theo này là để che dấu suy nghĩ ngay cả gϊếŧ người đều có dưới gương mặt. Cho nên nói có quyền có tiền đúng là dễ làm việc, có thể làm cho bất luận kẻ nào đều phải cúi đầu áp tai.

" Hôm nay chân thành mời các vị chính là vì giải quyết lập tức khẩn cấp của các vị, vì lí do cá nhân Sở mỗi, đến nay giá cả nguyên thạch tăng cao không hạ, đã là cao năm lần vốn có, Sở mỗ cũng biết nhu cầu cấp bách nguyên thạch của các vị hiện nay, cho nên Sở mỗ cũng sẽ không nói thêm cái gì, hôm nay Sở mỗ nguyện ý lấy giá cả gấp ba giá cũ bán cho các vị, đồng thời Sở mỗ hy vọng các vị có thể đồng ý cho Sở mỗ gia nhập cổ đông."

" Gấp ba, giá này cũng quá cao."

" Cái gì là gia nhập cổ đông?"

Lời ta vừa nói ra, mọi người bắt đầu nghị luận đều, không hề hết tò mò.

Ta nhướng lông mi lên, cười lạnh một tiếng.

" Lấy giá cả hiện tại nguyên thạch mà xem, Sở mỗ cũng không cảm thấy quá cao, ngược lại là rất rẻ. Nếu đối giá cả có điều bất mãn, Sở mỗ cũng sẽ không cưỡng cầu, các vị đang ngồi cũng không cần mua nơi Sở mỗ."

Cái gọi là tiên lễ hậu binh chính là như vậy, không mua chỗ ta, còn có nơi khác sao? Toàn trường đều an tĩnh lại, dù sao chính mình hiện tại là:

Có việc cầu người.

" Không biết Sở công tử cái gọi là gai nhập cổ đông là cái gì?"

" Đơn giản mà nói, chính là việc làm ăn của các ngươi ta muốn phụ một tay."

" Ngươi...... Sở công tử cũng khinh người quá đáng đi!"

Có người thiếu kiên nhẫn, đứng ra lớn tiếng rống to với ta, Mặt Ngọc bên người trầm xuống, tay phải nắm lấy chuôi kiếm, lúc này nhất thời làm cho ta cảm thấy được ta chính là lão Đại xã hội đen uy hϊếp bắt vay nặng lãi kia, người mắc nợ có chút phản kháng, tiểu đệ sẽ ra tay, không biết Mặc Ngọc nếu biết ý tưởng hiện tại của ta, vẻ mặt của hắn chính là cái dạng gì......

" Ngươi nghĩ như vậy ta cũng không ý kiến, Sở mỗ làm ăn nơi này, nếu các vị đồng ý, về sau nguồn nguyên thạch cung cấp Sở mỗ cam đoan sẽ không cắt đứt, nhưng lại có ưu đãi, việc làm ăn trên tay các vị Sở mỗ nguyện ý chia một phần tài chính, chẳng qua muốn trong lợi nhuận Sở mỗ lấy ra bốn phần là được."

Có thể bị áp suất thấp của Mặc Ngọc dọa sợ, còn có dù sao nguyên thạch trên tay ta, tất cả mọi người bắt đầu trầm mặc.

" Sở mỗ biết chuyện này quan hệ đến ích lợi bản thân các vị, cho nên Sở mỗ cũng sẽ không bức bách hoặc là cưỡng cầu, cho các vị thời gian ba ngày suy nghĩ, ba ngày sau Sở mỗ như trước ở chỗ này đợi mọi người, hy vọng các vị sẽ không làm cho Sở mỗ thất vọng. Sở mỗ trước hết cáo từ, các vị tự nhiên."

Nói xong đứng dậy rời đi, ta phỏng chừng người phía sau nếu còn ăn được, ta cũng bội phục hắn! Hôm nay tâm tình tốt a, bất quá ta muốn chờ kẻ còn chưa xuất hiện, Tề Dụ, Khổng Thu, các ngươi thật đúng là cố chấp a......