Vì để có thể ở địa phương này hành động càng thêm thuận tiện, ta cần phải vượt qua tình trạng chóng mặt của mình cố gắng luyện tập cưỡi ngựa, đương nhiên quan trọng hơn một chút chính là không thể làm cho những người kinh nghiệm sa trường trở thành cấp dưới đó nhìn thấy bộ dáng chật vật trên ngựa của ta, mỗi ngày ngoại trừ xử lý chuyện Ám dạ, ngoài ưu tiên luyện công và việc học, chính là cưỡi ngựa, ta không ngừng cố gắng cuối cùng là có thể một mình thúc ngựa đi trước, nhưng cùng người khác vẫn là chênh lệch rất lớn. Hằng ngày cùng các tướng sĩ xưng huynh gọi đệ, luôn bị lôi đi tỉ thí võ công, đua ngựa, uống rượu. Từ sau thao trường luận võ lần trước, Ngự Ly nổi tiếng càng ngày càng cao, luôn bị người kéo ra ngoài thỉnh giáo luận bàn, có đôi khi cả ngày đều không thấy được y, chính là buổi tối gặp được, cũng là bộ dáng mỏi mệt, mỗi ngày còn dạy Tiểu Điêu tập võ, tuy rằng mỏi mệt nhưng mỗi ngày miệng của y đều có mỉn cười, tuy rằng không đành lòng mỗi ngày y mệt nhọc như vậy nhưng có tươi cười như vậy cũng tốt lắm.
Cuộc sống như thế trải qua một thời gian, mỗi khi ta xuất hiện trong quân doanh, bọn họ đã không còn vẻ mặt thận trọng lại mang theo không phục khi ta vừa tới đây, đều nói ngũ hoàng tử hào phóng tùy ý, người không so đo nhỏ nhặt không hợp dáng điệu một hoàng tử, không ít tướng sĩ đều nguyện ý giao tiếp với chúng ta, những người này bản chất hào phóng, phong độ làm cho người ta cảm thấy được theo giao tiếp cùng bọn họ thực yên tâm, thực tự nhiên, làm việc đều nói nghĩa khí huynh đệ, càng cùng một đám người như vậy giao tiếp, càng cảm thấy được thoải mái.
Khi hưng phấn, ta cũng sẽ tự mình xuống thao trường thử khả năng, mới đầu bọn họ còn cố kỵ thân phận của ta, luôn kiềm chế lại sợ ta bị thương, thời gian lâu bọn họ cũng bắt đầu hành động thật, lúc này dùng hết toàn lực đánh nhau kịch liệt nhất là cùng với tiếng reo hò trợ uy mà đầm đìa mồ hôi, tất cả đều làm cho người ta nhiệt huyết sôi trào, sau đó chính là mọi người cùng nhau uống rượu, ăn thịt, ngắm trời đêm. Tây bắc trống trải hiu quạnh cũng không có người xuất hiện một chút suy nghĩ chán chường trong đầu, ngược lại nơi gió rét này lại thổi lên tâm huyết trong lòng người.
Lí Hoài Thanh tựa hồ đã tiếp nhận sự thật tàn khốc thần tượng Mặc Ngọc trong lòng hắn là "Nội tử" của ta, lúc đầu sắc mặt co giật vài ngày sau dần dần khôi phục bình tĩnh, sau đó bắt đầu không kiêng nể gì đón lấy ánh mắt gϊếŧ người của ta mà mỗi ngày quấn lấy Mặc Ngọc nói là lãnh giáo luận bàn thêm chỉ đạo......
"Kiều Sở, đã điều tra rõ hai người Lí Hoài Thanh cùng Tề Dụ, còn có tất cả quan viên cùng thương gia bối cảnh Biện Châu."
Mặc Ngọc đưa cho ta một chồng tình báo, ta tiếp nhận cúi đầu lật xem.
" Lí Hoài Thanh tựa hồ cũng chưa theo hầu ai, tuy rằng tính cách có chút hấp tấp, cao ngạo, nhưng cũng rất hữu dụng, nhất là xét về mặt trị quân. Nhưng Tề Dụ người này tựa hồ không đơn giản, hắn hình như là người của hoàng hậu."
" Hoàng hậu? Nói trắng ra là không phải là người của thái tử?"
Mặc Ngọc gật đầu, tiếp tục nói.
" Bởi vì Biện Châu cùng biên giới với Hi Quốc, mà vài năm gần đây lại có phần bất ổn, số lượng đóng quân Biện Châu gia tăng từng năm, ít nhất chiếm giữ ba lần binh lực cả nước."
" Cho nên, bất luận là ai đã khống chế Biện Châu, gần như đã khống chế một phần binh lực không nhỏ cả nước, lợi thế không nhỏ."
" Còn có bởi vì lượng đóng quân gia tăng, hơn nữa lại là nơi canh giữ quốc gia an toàn, triều đình hàng năm phát xuống Biện Châu quân khoản (tiền cho quân) cùng quân lương đã tăng nhiều."
" Không thể tưởng được, nơi này vẫn là nơi trù phú, một khối thịt béo lớn như vậy, thái tử bọn họ tự nhiên sẽ không bỏ qua."
Không biết ở nơi này còn xếp vào bao nhiêu người, mỗi ngày nhất cử nhất động của chúng ta hắn ở kinh thành chỉ sợ là đã biết hết.
" Tề Dụ là người thế nào?"
" Người này thực giảo hoạt, từ lúc năm năm trước đã theo Lý Hoài Thanh đảm nhiệm chức đốc quân ở Biện Châu, Lý Hoài Thanh quản lý quân đội, còn Tề Dụ là phụ trách quân lương, quân phí Biện Châu. Trong năm năm luôn lôi kéo Lý Hoài Thanh, nhưng Lý Hoài Thanh trời sanh tính cánh ngay thẳng ngạo khí, vẫn chưa chịu theo hầu kẻ khác, cho nên hai bọn họ tựa hồ vẫn bất hoà, mỗi bên cũng có các lợi thế trong quân ở Biện Châu. Hơn nữa Tề Dụ tựa hồ cùng thương nhân ngọc thạch lớn nhất Biện Châu Khổng Thu có qua lại thân thiết."
Biện Châu tuy rằng có chút hoang vắng, nhưng sản xuất nhiều ngọc thạch, nhất là các quốc gia giàu có đổ xô vào Hắc Ngọc thạch, nhất là Khánh Quốc, đều là lấy màu đen làm tôn vị, mà Hắc Ngọc thạch lại thực rất ít ỏi, bên dưới cảnh tượng hiu quạnh ở Biện Châu này chứa đựng chính là bảo tàng vô tận xinh đẹp, không những làm cho ta nghĩ tới câu thơ thế này
"Thương hải nguyệt minh châu hữu lệ, lam điền nhật noãn ngọc sinh yên", có lớn bảo tàng như vậy nhất ta như thế nào cam lòng buông tha, đương nhiên phải lợi dụng thật tốt.
" Có điều tra rõ trong quân người nào theo Tề Dụ, người nào theo Lý Hoài Thanh hay không?"
" Bên cạnh Lý Hoài Thanh có ba phó tướng, Lý Tinh, Hà Phương, Hoàng Vĩnh Phúc, Lý Tinh là được Lý Hoài Thanh vẫn mang theo trên người một đường đề bạt đi lên, là người của Lý Hoài Thanh, Hoàng Vĩnh Phúc là tề dụ xếp ở bên người hắn, mà Hà Phương là Ám dạ."
" Để Hà Phương áp sát Tề Dụ, tìm cách đạt được hắn tín nhiệm, nghĩ biện pháp điều tra rõ tất cả nội dung hắn cùng Khổng Thu lui tới cùng giao dịch, sắp xếp người chúng ta vào tất cả giao lộ canh phòng xuất nhập biên cảnh. Ngày mai chúng ta ra ngoài tiếp vài vị chủ mỏ quặng ngọc."
Thân ảnh thanh tú tuấn dật đứng ở đỉnh núi nhìn ra xa, y phục màu trắng bị gió thổi loạn lại làm cho khí chất chủ nhân này tăng thêm một phần bá khí không thể bỏ qua, thân ảnh phía sau đi theo một hắc y nhân, tuy rằng một đen một trắng đối lập rõ nét, nhưng hai người đứng chung một chỗ lại không làm người cảm thấy không phù hợp. Hai người tướng mạo tuy rằng thoạt nhìn bình thường, nhưng bên trong toát ra khí chất hào hoa phú quý không thể che đậy.
Dưới chân núi cách đó không xa mơ hồ truyền đến âm thanh "đong đong" kim loại va chạm vào đá phát ra, bóng người thỉnh thoảng ra vào, một cảnh bận rộn. Hai người quần áo đơn giản lại sang đẹp xuất hiện ở nơi này, rất dễ thấy.
" Chủ mỏ quặng các ngươi ở nơi nào? Ta muốn gặp hắn."
Cách quặng mỏ không xa có một tràng toà tháp nhỏ, thiếu niên áo trắng biếng nhác tựa vào ghế trên, hắc y nhân lễ độ cung kính đứng phía sau, lúc lơ đãng toát ra khí chất sang trọng quý phái làm cho tướng mạo hiện ra thành thật làm chủ quặng mỏ hết sức cẩn thận.
" Các hạ chính là nhà chủ nhân của quặng mỏ ngọc này?"
" Đúng vậy, không biết vị công tử này......"
" Tại hạ Sở Ẩn, hôm nay đến là muốn cùng chủ quặng mỏ thương nghị việc làm ăn."
" Sở công tử chính là muốn đặt hàng khoáng thạch?"
" Đúng vậy, cũng không phải."
" Này...... Tại hạ không rõ."
" Sở mỗ muốn mua cả của quặng mỏ này của ngươi."
" A? Này......"
" Ông chủ này, thả hãy nghe ta nói. Sở mỗ biết, ngọc thạch tuy rằng đáng giá nhưng mà có giá trị cũng mỏ quặng ngọc này, ở chợ giá cả trang sức bằng ngọc mặc dù cao, nhưng gia công ngọc thạch thành trang sức giá cả rất cao, chủ quặng mỏ các ngươi kiếm tiền ngay cả ở trên chợ hai thành đô cũng không đủ."
Người trước mắt không ngừng gật đầu.
" Sở mỗ nguyện ý mua cả quặng mỏ ngọc, nhưng vẫn tùy ngươi quyết định, Sở mỗ chẳng những để ông chủ ngươi đưa ra giá mua cả mỏ quặng này, về sau còn dựa vào ông chủ kinh doanh tiền lãi hai phần tặng cho ngươi. Như vậy ông chủ ngươi vừa không cần mạo hiểm kiếm tiền so với trước kia còn nhiều hơn, như vậy rất hy vọng ông chủ có thể cân nhắc kĩ càng một chút."
Thấy thần sắc hắn do dự, không khỏi cong khóe miệng lộ ra mỉm cười.
" Sở mỗ có thể cho thời gian để ông chủ cân nhắc kĩ càng, Sở mỗ cũng sẽ không cưỡng cầu, dù sao Biện Châu không chỉ một mỏ quặng ngọc này."
Dứt lời đứng dậy làm bộ phải đi.
" Từ từ, thật sự về sau để ta lấy hai phần tiền lãi sao?"
" Ông chủ không tin Sở mỗ sao? Sở mỗ là một người làm ăn, tất nhiên là phải lấy danh dự làm trọng, nếu ông chủ lo lắng nhiều cũng có thể lập chứng từ, nếu ông chủ đồng ý Sở mỗ có thể ngay lúc này thanh toán khoản tiền mua khu mỏ quặng ngọc này."
Nói xong Mặc Ngọc phía sau từo trong ngực lấy ra một chồng ngân phiếu.
" Được, ta bán."
Về sau liên tục mấy ngày, thương nhân gia công ngọc thạch ở Biện Châu đều phát hiện chính mình không tìm thấy nguồn cung cấp để tiến hành gia công, điều tra mới phát hiện, một người tên là Sở Ẩn thần bí trong vài ngày gần như liên tục thu mua mấy khu lớn mỏ quặng ngọc ở Biện Châu, chỉ có khai thác cũng không bán. Mắt thấy đơn đặt hàng sắp đến kỳ, nhưng không có nguyên liệu gia công, từng bước từng bước đều giống kiến bò trên chảo nóng, nhưng ngoại trừ tin tức Sở Ẩn thu mua khu quặng ngọc, không có một chút gì tin tức về bối cảnh người này, lại càng không cần nói nhìn thấy trao đổi công việc giao dịch với người khác.